TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

HƯƠNG CỎ DẠI

Em như hương cỏ dại.
Thoảng qua một buổi chiều.
Không hương nồng quyến rũ.
Chỉ dịu dàng… đáng yêu.

Anh quen em ngày hạ.
Gió thổi lạc mùi hương.
Tưởng qua rồi sẽ hết.
Mà lưu suốt đoạn đường.

Có người yêu rực rỡ.
Như hoa nở mùa hạ.
Em – cỏ dại bên lối.
Chạm nhẹ… tim bão giông.

Em chẳng là người cuối.
Nhưng là người đầu tiên.
Khi tim anh còn trắng.
Chưa nhuốm khói buồn đau.

Tác giả Trần Minh Hồng

Leave a comment