TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TÌNH XƯA

Ánh nắng cuối thu len qua tán lá, chiếu lên lối nhỏ mà anh quen thuộc. Anh đứng đó, nhìn cô bước qua, tà áo phất nhẹ trong gió.
Anh (thầm nghĩ): “Ánh mắt em… sao dịu dàng đến thế, như thể trôi qua đời mình mà không hay.”

Hoa rụng đầy trên cỏ, mỗi cánh hoa rơi khẽ chạm bàn chân cô, như vẽ nên một bức tranh mà chỉ anh mới thấy.
Anh lặng lẽ theo sau, tim run run vì chưa từng biết cảm giác này.
“Ta gặp nhau trong một chiều xưa cũ.
Ánh mắt em như gió thoảng qua hồn.
Lối nhỏ quen, hoa rụng đầy trên cỏ.
Giấc mơ đầu vương mãi đến hoàng hôn.”
Cô (nhìn anh, cười khẽ): “Sao cậu cứ đi theo mình hoài vậy?”

Anh (ngập ngừng): “À… không… chỉ là… mình… muốn đi cùng một đoạn thôi.”

Cô (cười dịu dàng): “Ừ, vậy thì đi cùng nhé.”

Những bước chân nhẹ nhàng đi song song trên con đường đầy lá vàng, ánh mắt trao nhau vừa đủ để hiểu mà chưa cần lời.

*****************

Mùa thu trôi qua, anh và cô dành nhiều buổi chiều bên nhau, dưới hàng cây đỏ rực và những con phố nhỏ.
Mỗi cơn gió, mỗi chiếc lá rơi, đều trở thành kỷ niệm.
“Ngày ấy đó, tim còn non vụng dại.
Yêu chưa hay, chỉ biết nhớ âm thầm.
Một chiếc lá rơi, cũng thành thương mãi.
Nụ cười em – anh giấu giữa trăm năm.”
Cô: “Anh thật kỳ lạ, lúc nào cũng âm thầm mà chẳng bao giờ nói yêu.”

Anh (cười): “Anh sợ… nếu nói ra, sẽ làm mất cái đẹp của những ngày mình đang có.”

Họ cùng nhặt những cánh hoa rơi, trò chuyện về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, nhưng trong lòng mỗi người, từng nhịp tim đều ghi nhớ ánh mắt, nụ cười và bàn tay khẽ chạm.

*****************

Rồi một ngày, cô phải rời khỏi thành phố. Mưa rơi nhẹ trên phố. Anh đứng nhìn bóng cô khuất sau những ô cửa kính, lòng chùng xuống.
“Rồi năm tháng xoá mờ trang kỷ niệm.
Em đi rồi, mưa cũng hóa cô đơn.
Anh giữ lại – một mảnh thơ dịu êm.
Dưới đáy tim, một ‘ngày xưa’ vẫn còn.”
Anh (thầm thì với chính mình): “Dẫu em đi, tim này vẫn giữ trọn… mọi nụ cười, mọi ánh mắt…”

Cô (quay lại, nhẹ nhàng nói): “Hẹn gặp lại nhé… dù biết sẽ rất lâu.”

Anh: “Ừ… hẹn gặp lại, nơi ký ức của hai ta.”

Mỗi bước chân cô đi, từng giọt mưa rơi, đều in sâu vào tâm hồn anh, biến thành những ký ức bất tử.

*******************
Một chiều hoàng hôn khác, anh đi qua con phố cũ. Cơn gió nhắc anh nhớ về cô, nụ cười ngày xưa và những ánh mắt trọn vẹn.
Anh dừng lại, nhặt một chiếc lá rơi, hít sâu hương hoa còn sót lại trong gió.

“Anh đứng lặng giữa phố, nhắm mắt, hít sâu hương hoa rơi, để ký ức trở lại như bản nhạc không lời.”

Anh thầm nghĩ:
“Những ngày xưa ấy… vẫn là của riêng mình, dù em không còn ở đây.”

Anh (cười nhẹ, đưa chiếc lá vào túi): “Mình sẽ giữ, để mỗi khi nhớ, lại thấy dịu dàng.”

Mọi thứ vẫn nguyên như cũ: Phố, cây, nắng vàng cuối ngày…
Nhưng trong lòng anh, ký ức đã trở nên sống động, một bản tình ca không lời, bất tử giữa thời gian.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment