TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TUYẾT TRÊN DÒNG SÔNG OSLO

Chương I – Khởi Tuyết
Mùa đông năm ấy, Oslo rét buốt.
Tuyết phủ kín mái nhà, những con phố nhỏ dọc bờ sông Akerselva im lìm như trong tranh.

Trong căn nhà màu đỏ nhìn ra dòng sông.
Eline, cô họa sĩ trẻ tóc nâu, ngồi bên khung cửa, tay cầm ly trà đã nguội.
Người ta nói cô từng rời Na Uy sang Pháp học hội họa, rồi quay về khi người yêu – Adrian – mất tích trong một chuyến leo núi ở Tromsø.

Từ ngày ấy, Eline không còn vẽ nữa.
Tranh của cô – những bức từng rực rỡ ánh sáng Bắc cực quang – giờ chỉ toàn là màu xám nhạt và những đường cong run rẩy.

Cô vẫn ngồi ở đó, mỗi chiều tuyết rơi, nhìn dòng sông chảy qua, chờ một bóng dáng không trở lại.
Tối ấy, gió nổi lên, tuyết bay mù.
Cô mở khung cửa, khẽ nói:
“Adrian, anh có nghe tiếng em không?”
Tiếng gió như trả lời bằng một âm thanh rất nhỏ – giống tiếng bước chân ai đó trên cầu gỗ.

Cô choàng áo chạy ra.
Nhưng ngoài kia chỉ có gió, và dòng sông trắng lạnh.
Trên lan can phủ tuyết, có một vệt tay mờ – như ai đó vừa đặt lên, rồi tan biến.

*********************************

Chương II – Giai Điệu Tuyết Rơi

Một năm sau, mùa đông đến sớm hơn.
Người ta thấy Eline trở lại vẽ, nhưng cô không còn vẽ cảnh vật nữa, mà chỉ vẽ toàn là khuôn mặt của một người đàn ông mờ nhòe trong sương.

Bức tranh ấy cô treo bên cửa sổ, nơi từng in bóng Adrian ngày còn sống.
Bạn bè đến thăm, ai cũng xót xa, nhưng cô chỉ cười:
“Anh ấy vẫn ở đây. Anh ấy chưa từng rời đi.”

Đêm Noel, tuyết rơi dày chưa từng thấy.
Đèn từ các cửa sổ phản chiếu xuống sông – lung linh như những ngôi sao nhỏ.

Eline thắp một ngọn nến trên bàn, rồi mở cuốn sổ phác thảo cuối cùng của Adrian.
Giữa những trang ký họa núi và tuyết, có một dòng chữ viết vội bằng bút chì:
“Nếu có kiếp sau, anh muốn trở thành tuyết – để có thể rơi trên tóc em.”

Cô bật khóc.
Lần đầu tiên sau bao năm, nước mắt cô hòa vào tuyết tan, thành một vệt sáng mờ trên sàn gỗ.

Đêm ấy, người ta nghe tiếng đàn piano vọng ra từ căn nhà màu đỏ bên sông.
Khúc nhạc ấy – Nocturne of Snowlight – Eline từng viết cho Adrian khi cả hai còn ngồi ngắm tuyết bên khung cửa.
Nhưng lần này, chỉ có dòng sông Oslo lắng nghe giai điệu.

*********************************

Chương III – Dòng Sông Gọi Tên

Hai năm sau, người ta không còn thấy Eline mở cửa.
Căn nhà của cô đóng kín suốt mùa đông.
Mãi đến khi tuyết tan, người ta mới phát hiện cô đã lặng lẽ ra đi, để lại trên bàn một bức tranh chưa khô – vẽ hai bóng người đứng bên lan can, tuyết rơi trắng xóa.

Phía dưới là dòng chữ nhỏ:
“Tôi đã gặp lại anh trong gió. Và tôi hiểu tình yêu không bao giờ chết.”

Người ta đem tranh ấy đến trưng bày ở bảo tàng thành phố.
Từ đó, mỗi mùa tuyết rơi, dòng sông Oslo dường như sáng hơn.

Nhiều người bảo họ từng thấy hai bóng mờ đi bên nhau trên cầu gỗ. Một cô gái và một chàng trai, tay trong tay, hơi sương bao quanh, bước chậm như trong giấc mơ.

Đến đó, trong những đêm không trăng, ai đi ngang dòng sông ấy đều nghe vang lên một khúc dương cầm rất khẽ, hòa cùng tiếng gió.
Người ta gọi đó là Khúc tuyết của Eline và Adrian. Bản tình ca mà chỉ nước sông Oslo mới hiểu.

Có những người Oslo vẫn kể lại câu chuyện này mỗi khi mùa đông trở về.

Họ nói, nếu đứng trên cầu gỗ vào đêm tuyết dày, nhắm mắt lại, bạn sẽ nghe tiếng dương cầm khe khẽ vang từ một căn nhà bỏ hoang bên bờ sông.

Tiếng nhạc ấy không ai biết do ai chơi, nhưng trong lòng ai nghe được, lại thấy ấm lạ – như có ai đó đang nắm tay mình giữa trời lạnh.
Người ta còn nói, có những cơn gió mang theo mùi tuyết tan và mùi khói trầm nhè nhẹ. Nếu hít thật sâu, bạn sẽ thấy đôi tay của hai bóng người – một cô gái và một chàng trai – dường như đang bước chậm qua làn sương.
Họ không thuộc về thế giới này, nhưng vẫn hiện hữu ở dòng sông, bất chấp thời gian.

Và thế là, mỗi mùa tuyết, dòng sông Oslo không chỉ chảy bằng nước. Nó còn chảy bằng tình yêu chưa từng mất, bằng ký ức của những người dám chờ đợi, và bằng những giấc mơ tan trong tuyết mà chỉ có trái tim biết.

Ai đi ngang dòng sông vào đêm ấy, nếu đủ nhạy cảm, sẽ nghe được một tiếng thì thầm:
“Tình yêu là tuyết – có thể rơi, có thể tan, nhưng sẽ luôn trở lại nơi nó thuộc về.”

Và từ đó, người dân Oslo gọi nơi ấy là Bến Tuyết, nơi mà mỗi trái tim cô đơn vẫn có thể tìm thấy bóng hình của một mối tình đã vượt qua mọi mùa đông.

Leave a comment