MẢNH VỠ THƠ NGÂY
(Thơ Và Tiểu Thuyết Ngắn)
MẢNH VỞ THƠ NGÂY
Tiếng rì rào của con sóng biển.
Biển nhẹ nhàng sóng vỗ yêu thương.
Sóng là em và anh là biển.
Anh thì thầm: “biển gọi tên em.”
****
Trinh nữ ngây thơ hồn tinh khiết.
Em dịu êm, cho anh huyền thoại.
Tim yêu, anh mãi mê khờ dại.
Đêm buồn héo hắt rủ lòng anh.
****
Biển đợi chờ, sóng vỡ yêu thương.
Trên mảnh vỡ của tình thơ mộng.
Biển thở than những lời hoài vọng.
Biển biết đau và biển biết khóc.
****
Sóng và biển chia hai lối rẽ.
Em xa rồi, biển vắng mênh mông.
Tim đau anh tự hào chịu đựng.
Mảnh vỡ thơ ngây tình trinh nữ.
(Tiểu thuyết ngắn)
Chương 1 – Gọi Tên Trong Sóng
Đêm buông xuống trên bãi biển mùa thu, ánh trăng nhạt trải dài như một dải lụa bạc. Sóng rì rào vỗ vào bờ, nhẹ nhàng, như lời thì thầm của một thế giới riêng chỉ dành cho biển và sóng. Anh đứng đó, im lặng, để gió ôm lấy trái tim mình.
Biển – anh – chưa từng nghĩ rằng một ngày mình sẽ yêu sóng – em – đến mức mơ hồ giữa thực và mộng. Tiếng sóng vỗ, những giọt nước lấp lánh trong ánh trăng, đều như nhắn nhủ:
“Em vẫn ở đây, nhưng không thể ở bên anh trọn vẹn…”
Anh thì thầm, giọng trầm và ấm:
“Biển gọi tên em…”
Sóng – em – lướt nhẹ trên mặt nước, ánh sáng bạc chiếu lên mái tóc như phủ một lớp sương mỏng. Em ngây thơ, tinh khiết, và em biết rằng yêu cũng đồng nghĩa với phải rút lui.
Chương 2 – Ngây Thơ Và Khờ Dại
Anh nhớ những ngày nắng vàng, khi em nhặt vỏ sò trên bờ và trao cho anh một nụ cười. Tim anh đã yêu em, mê say đến mức khờ dại. Đêm nay, giữa bãi biển trống vắng, anh nhận ra rằng tình yêu không phải lúc nào cũng trọn vẹn. Nó vỡ ra, mảnh mảnh, như vỏ sò vụn dưới chân.
Em, Sóng, cũng yêu biển – nhưng trái tim em nhẹ nhàng và trong trẻo, biết rằng đôi khi sự vắng mặt mới làm tình yêu trở nên trọn vẹn. Em nhìn biển, muốn lao tới, nhưng lại dừng lại, thở dài. Một tình yêu đẹp không hẳn là chiếm hữu. Nó có thể tan ra thành ánh trăng, thành sóng, thành mảnh vỡ thơ ngây – để cả hai đều biết họ từng yêu thật sâu.
Chương 3 – Mảnh Vỡ
Biển đợi chờ. Biển biết đau. Biển biết khóc. Anh đứng giữa những mảnh vỡ của ký ức: những lời chưa kịp nói, những giấc mơ chưa trọn, những nụ cười đã in sâu trong tim. Sóng rút lui, em đi xa, nhưng tình yêu vẫn ở lại, lung linh trong ánh trăng nhạt.
Em nhắm mắt, để gió và sóng ôm lấy mình. Em biết rằng một phần trái tim em sẽ luôn ở bên biển, dù khoảng cách ngăn cách họ, dù nỗi cô đơn và tiếc nuối phủ khắp bãi biển.
Trong khoảnh khắc ấy, em chợt nhận ra rằng tình yêu không phải lúc nào cũng cần sự hiện diện. Đôi khi yêu là biết rút lui, để tình cảm ấy còn nguyên vẹn trong ký ức và trái tim.
Chương 4 – Gọi Tên Trong Nỗi Nhớ
Đêm dài, biển đứng đó, ôm mảnh vỡ trong tay. Sóng biến mất nơi chân trời, nhưng âm thanh của nó vẫn vang vọng trong tim biển. Anh biết rằng tình yêu này sẽ mãi tồn tại dưới hình thức mảnh vỡ thơ ngây, tinh khiết, để nhắc nhở mình: từng có một tình yêu đẹp đến vậy.
Em đi xa, nhưng đôi khi em lướt về biển trong những cơn gió đêm. Cả hai – biển và sóng – vẫn yêu, vẫn nhớ, nhưng theo cách riêng của họ. Không lời nói, không cuộc gặp, chỉ còn lại ánh trăng, sóng, và những mảnh vỡ tình yêu lung linh trong tim.
Và biển hiểu, dẫu sóng đi xa, dẫu thời gian có làm tan vỡ mọi thứ, tình yêu vẫn không mất đi. Nó chỉ biến hình, trở thành ánh sáng, trở thành tiếng rì rào, trở thành mảnh vỡ thơ ngây – để cả hai biết rằng họ từng yêu, từng gần nhau, và từng trọn vẹn trong giây phút của riêng mình.
Chương 5 – Kết
Ánh trăng nhạt dần, nhạc nền của biển – sóng – và gió – vẫn ngân vang. Biển đứng đó, ôm mảnh vỡ thơ ngây trong tay, mỉm cười dịu dàng. Sóng, em, thầm lặng rút lui, để lại cho biển và chính mình một khoảng trống đủ để nhớ và yêu.
Tình yêu không cần hoàn hảo. Nó chỉ cần được cảm nhận, được trân trọng, và được giữ lại trong trái tim. Mảnh vỡ thơ ngây ấy chính là minh chứng cho tình yêu tinh khiết, cho những giây phút khi biển và sóng từng hòa làm một, dù chỉ là trong khoảnh khắc của ký ức.

Tác Giả : Trần Minh Hồng