TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TÌNH MẪU TỬ CHỨA ĐỰNG NHIỀU HƯƠNG VỊ

Tình mẫu tử – hai tiếng tưởng chừng giản dị như cơm gạo hàng ngày. Nhưng lại chứa đựng cả một vũ trụ những hương vị không tên, không sắc, không hình mà thẳm sâu, thấm đẫm, và không thể thay thế.

Nó có vị ngọt như thìa cháo mẹ nấu lúc ta ốm.
Cái ngọt không đến từ đường, mà từ ánh mắt nheo lại vì lo lắng, từ bàn tay run run vì thức trắng mấy đêm ròng.
Cái ngọt từ sự hy sinh lặng thầm, khi mẹ giấu giọt nước mắt vào trong để cười với con.

Tình mẫu tử cũng có vị mặn – vị mồ hôi thấm ướt áo mẹ trên những chặng đường mưu sinh.
Là vị nước mắt khi mẹ đứng ngoài cổng trường, nhìn con bước vào lớp một với chiếc cặp to hơn dáng người.
Là cái mặn của những năm tháng mẹ đánh đổi tuổi xuân để chắt chiu từng đồng cho con khôn lớn.
Rồi có khi, nó chát như tiếng quở trách, như lời răn dạy khiến chúng ta khó chịu.
Nhưng sau những lần dỗi hờn là một lần hiểu thêm: Mẹ thương bằng cách của mẹ – cách mà thời gian và gian khó đã mài giũa nên.
Cái chát ấy, sau này khi đã làm mẹ, bạn mới thấm.

Có khi tình mẹ còn đắng – đắng như thuốc mẹ ép con uống để khỏi bệnh. Đắng như ánh mắt nghiêm nghị khi con phạm sai.
Nhưng trong cái đắng ấy là tình yêu bao la, là mong con không vấp ngã giữa đời.

Và đôi lúc, nó cay – cay như mùi hành phi mẹ làm bữa cơm chiều, nơi mỗi lát hành là một lần mẹ nhớ lại thời con còn nhỏ, còn ríu rít bên chân.
Là cay nơi khóe mắt mẹ khi nhìn con xa dần, trưởng thành, rồi lập gia đình – hạnh phúc, nhưng không còn bên mẹ nữa.

Nhưng dù ngọt hay đắng, mặn hay cay, tình mẫu tử vẫn là thứ gia vị nền tảng cho cuộc đời.
Thiếu nó, cuộc sống trở nên nhạt nhẽo, trống rỗng.
Có nó, những tháng ngày dù vất vả đến đâu cũng có thêm chút ấm nồng để mà bước tiếp.

Tình mẫu tử – không chỉ là một tình cảm, mà là một bản giao hưởng hương vị.
Mỗi người con, dù đi xa đến đâu, cũng đều mang theo trong tim mình một “món ăn”
KÝ ỨC MANG TÊN: Mẹ.

Leave a comment