TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ĐÔI MẮT BIẾT LẮNG NGHE

Có những cuộc gặp gỡ không bắt đầu bằng lời nói, mà bằng một ánh nhìn. Với Victoria (Bác sĩ tâm lý), ánh mắt chính là nhịp cầu đầu tiên bắc qua vực thẳm cô đơn của những người tìm đến trị liệu.

Đôi mắt cô hiền hòa, trong suốt, như một khoảng lặng giữa bao huyên náo của đời sống. Người đối diện, dẫu chưa kịp kể về nỗi buồn, vẫn thấy mình được thấu hiểu. Như thể những đổ vỡ, lo âu hay kiệt sức trong họ đều đã được phản chiếu, dịu đi trong ánh nhìn ấy.

Có bệnh nhân từng thổ lộ: “Tôi đến đây không phải để được chữa khỏi ngay lập tức, mà để được nhìn thấy đôi mắt của nhà tâm lý – đôi mắt nhắc tôi rằng mình vẫn còn có thể tin vào sự dịu dàng.”
Victoria không vội vã gợi mở, cũng chẳng ép buộc lời thú nhận. Cô ngồi đó, với dáng vẻ an tĩnh, để cho con người có quyền được yếu mềm. Cô hiểu rằng tâm hồn không phải vết thương trên da có thể khâu lại trong vài mũi chỉ. Nó cần một nơi trú ngụ, cần thời gian, và hơn hết, cần một nhân chứng tử tế.

Những triết lý từ trái tim nhà tâm lý học Victoria:
*“Chúng ta không bao giờ thật sự xóa được nỗi đau, chỉ học cách mang nó mà không để nó nghiền nát mình.”

*“Một đứa trẻ khóc trong bạn cần được ôm ấp, chứ không phải bị quát nạt phải im lặng.”

*“Người ta kiệt sức không phải vì làm việc nhiều, mà vì không còn lý do đủ đẹp để tiếp tục.”

Mỗi buổi trò chuyện, cô gieo vào tâm trí bệnh nhân những hạt mầm triết lý giản dị, nhưng có sức cứu rỗi. Tâm lý học trong tay cô không chỉ là lý thuyết, không chỉ là liệu pháp hành vi – nó là một nghệ thuật sống, nghệ thuật tìm lại niềm tin nơi những mảnh đời đã từng nghĩ mình không thể đứng dậy.

Một người thắp sáng bóng tối
Có hôm, trong phòng trị liệu nhỏ ở Oslo, một người phụ nữ trung niên bật khóc khi kể về cuộc ly hôn sau 30 năm chung sống.

Căn phòng nặng nề như bão tuyết phủ kín. Victoria chỉ lặng lẽ ngồi đó, không chen vào, không làm gián đoạn dòng cảm xúc. Khi cơn khóc lắng xuống, cô nói chậm rãi:
“Chị vừa mất đi một mái nhà quen thuộc. Nhưng hãy nhớ, có đôi khi chính trong khoảng trống ấy, ta mới bắt đầu tự xây được ngôi nhà của mình.”
Lời nói ấy không thay đổi được ngay thực tại, nhưng gieo một đốm lửa nhỏ. Và chỉ cần một đốm lửa, mùa đông nào rồi cũng tan băng.

Victoria không coi mình là người chữa lành, mà chỉ là kẻ đồng hành. Song với bệnh nhân, cô chính là minh chứng rằng lòng nhân hậu và sự thấu cảm có thể xoa dịu cả những vết thương sâu nhất.
Đôi mắt ấy – đôi mắt biết lắng nghe – chính là liều thuốc vô hình mà bao toa thuốc không thể nào thay thế.

Bác sĩ tâm lý: Victoria Tran Huynh

Leave a comment