TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRONG MƯA THU

Mưa vẫn rơi nhẹ, như một bản nhạc không lời, đang ngân lên giữa khu rừng nhỏ.

Người đàn bà dừng bước, lặng nhìn những tán phong rực rỡ đang ngả màu.

Gió khẽ lay, từng chiếc lá xoay tròn trong không trung rồi an nhiên đáp xuống vai áo cô.

Cô ngẩng đầu, để cơn mưa mảnh và ánh sáng mờ nhạt hòa tan vào đôi mắt đang ươm đầy xúc cảm.

Không có nỗi buồn, cũng chẳng có niềm vui — chỉ là một sự tĩnh lặng dịu dàng.

Như khi người ta khẽ mở một trang thơ cũ,

để mặc cho từng con chữ lặng lẽ trôi qua lòng.

Lá thu trước mặt:

Đỏ như một tiếng gọi.

Vàng như một lời tiễn biệt.

Nâu như hơi ấm còn sót lại của mùa hè đã qua.

Cô không nghĩ về thời gian, cũng chẳng nghĩ về ai.

Chỉ đứng đó — giữa rừng lá và cơn mưa nhẹ.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ trở nên trong suốt:

Bầu trời, không khí, và cả trái tim.

Mỗi chiếc lá là một vần thơ.

Mỗi làn gió là một nhịp phách.

Và người đàn bà ấy — bằng chính sự tĩnh lặng của mình —

đã trở thành người chép lại bản nhạc thu của tạo hóa.

Cô mỉm cười, một nụ cười không dành cho ai,

bởi vẻ đẹp — tự thân nó đã đủ đầy.

Không cần chứng nhân, không cần lời ngợi ca.

Và cô — người đàn bà đi trong mưa —
Chỉ muốn làm hơi thu, thở cùng mưa nắng.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment