TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHIẾC ĐỒNG HỒ DỪNG LẠI LÚC NỬA ĐÊM

Chương 1: Căn Biệt Thự Bên Hồ
Biệt thự nằm lặng lẽ, bao quanh bởi hàng cây già. Người dân quanh vùng thường kể về chiếc đồng hồ treo tường đã hỏng từ lâu, nhưng mỗi đêm lại vang lên tiếng tích tắc. Kim đồng hồ luôn dừng lại đúng nửa đêm, như thể thời gian ngừng trôi tại đó.

Thám tử Long được mời đến sau khi ông Quang – chủ nhân mới – phát hiện dấu hiệu lạ: Cửa sổ bật mở, dấu giày ướt in trên sàn, và trên mặt đồng hồ cũ kỹ xuất hiện dấu tay.
*********

CHƯƠNG 2: Cuốn Sổ Bí ẨN

Trong lúc khám xét, Long phát hiện khe hở sau tấm gỗ tường. Bên trong là một cuốn sổ đã ố vàng. Trang đầu ghi dòng chữ run rẩy:
“12 giờ – thời khắc sự thật bị che giấu.”
Những trang tiếp theo hé lộ vụ án mạng xảy ra cách đây hơn 20 năm: Một người phụ nữ bị sát hại ngay dưới chiếc đồng hồ này. Hung thủ chưa từng lộ diện.
*********
CHƯƠNG 3: Lời Cảnh Báo
Đêm đầu tiên ở lại biệt thự, Long nghe tiếng tích tắc dồn dập. Đúng 12 giờ, đồng hồ dừng lại. Ngay khoảnh khắc đó, cửa khẽ mở, một bóng người xuất hiện thì thầm:
– Cuối cùng… ông cũng đến.
Người đàn ông lạ tự xưng là Khải – con trai của nạn nhân năm xưa. Anh tin rằng hung thủ vẫn còn sống và đang ẩn trong làng. “Mỗi đêm, ai đó vẫn đến đây, khởi động đồng hồ, để nhắc tôi về món nợ máu chưa trả.”

*********
CHƯƠNG 4: Manh Mối Trong Hồ
Sáng hôm sau, Long kiểm tra quanh biệt thự. Dưới bờ hồ, ông tìm thấy một chiếc vòng tay phụ nữ bằng bạc, khắc chữ M.
Khải khẳng định đó là của mẹ anh. Nhưng vì sao nó lại xuất hiện sau ngần ấy năm? Ai đã cố tình ném xuống hồ, rồi để nó trồi lên vào đúng thời điểm này?
*********
CHƯƠNG 5: Người Giữ Chìa Khóa
Thám tử Long lần theo hồ sơ cũ, phát hiện trong đêm án mạng, có ba người đàn ông xuất hiện trong biệt thự: Một người bạn thân của cha Khải, người quản gia, và một nhân vật bí ẩn chỉ được nhắc đến bằng biệt danh “Kẻ đồng hành”.

Tất cả đều biến mất khỏi làng sau cái chết ấy, chỉ còn người quản gia nay đã già, sống cô độc.
Khi Long tìm đến, ông lão run rẩy thốt lên:
– Đừng khơi lại nữa. Có những sự thật… sẽ giết chết cả những kẻ muốn tìm ra nó.
*********
CHƯƠNG 6: Nửa Đêm Thứ Hai
Thám tử Long quyết định giăng bẫy.
Đêm hôm sau, ông ngồi chờ dưới ánh đèn mờ. Đồng hồ kêu tích tắc… rồi dừng lại lúc nửa đêm.
Lần này, không chỉ có một người bước vào. Mà hai bóng đen xuất hiện, thì thầm với nhau:
– Đến lúc rồi.
– Đúng, không thể để nó bị lộ ra ánh sáng.
Long rút súng, lên tiếng:
– Các người đang che giấu điều gì?
Tiếng tích tắc đồng hồ im bặt, căn phòng chìm vào sự căng thẳng đặc quánh. Cuộc điều tra chính thức bắt đầu.

*********

CHƯƠNG 7: Bí Mật Trong Bức Tranh
Khi thám tử Long khống chế hai bóng đen, ông nhận ra đó là những người từng làm việc cho gia đình Khải năm xưa.
Họ khai rằng mình không phải hung thủ, chỉ đến để lấy lại một thứ giấu trong biệt thự.
Thứ đó chính là bức tranh treo trong phòng khách, sau lớp gỗ cũ kỹ.

Khi tháo xuống, Long phát hiện một phong thư niêm phong đã úa màu. Trong thư là bản thú tội: Kẻ giết người năm xưa chính là một người thân cận với cha Khải. Nhưng cái tên bị xé mất nửa tờ giấy, chỉ còn chữ cái đầu: H.
*********
CHƯƠNG 8: Người Cha Và Lời Nói Dối

Long tìm gặp cha Khải – nay sống ẩn dật ở một vùng quê hẻo lánh. Ông tránh né, nhưng ánh mắt hoảng loạn đã tố cáo. Trong một giây ngập ngừng, ông thốt lên:
– Tôi không sợ sự thật, nhưng tôi sợ nó sẽ giết chết gia đình này một lần nữa…

*********
CHƯƠNG 9: Ba Cái Tên

Trong hồ sơ cũ, ba người có tên bắt đầu bằng chữ H:
Hùng – bạn thân của cha Khải.
Hào – người quản gia,.
Hiển – “kẻ đồng hành” bí ẩn.
Ai trong số họ mới là hung thủ?

Thám tử Long tìm gặp Hào, nay đã già yếu. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, ông lão thều thào:
– Tôi đã thấy… nhưng không thể nói… còn một đứa trẻ khác… ở đó đêm ấy…
Lời trăn trối khiến Long choáng váng. Hóa ra đêm án mạng có thêm một nhân chứng – một đứa trẻ đã biến mất suốt 20 năm.

*********
CHƯƠNG 10: Trò Chơi Của Chiếc Đồng Hồ

Đêm thứ ba, thám tử Long trở lại biệt thự. Khi kim đồng hồ chạm mốc 12. Thay vì dừng lại lặng lẽ, mặt đồng hồ bật mở, lộ ra một ngăn bí mật.
Bên trong có một chiếc chìa khóa nhỏ, cùng mảnh giấy ghi:
“Người mang mặt nạ vẫn ở quanh ngươi.”
Long hiểu: Hung thủ không trốn. Hắn đang thách thức. Một trò chơi mèo vờn chuột, trong đó mỗi manh mối đều dẫn đến vòng tròn nghi kỵ.

Và để phá giải, Long biết mình phải kiên nhẫn chờ thêm một đêm nữa – khi chiếc đồng hồ lại dừng ở nửa đêm, sự thật sẽ hiện ra.

*********

CHƯƠNG 11: Khi Mặt Nạ Rơi Xuống

Đêm thứ tư, thám tử Long ngồi trong căn phòng tối, chỉ để lại ngọn đèn leo lét hắt bóng dài trên tường.
Kim đồng hồ dịch từng nhịp, chậm rãi và đều đặn. Bầu không khí nặng như một lời hứa hẹn trước cơn bão.
Khải cũng có mặt. Anh ta nắm chặt chiếc vòng bạc của mẹ, ánh mắt rực lửa căm hờn. Cả hai chờ đợi.
Rồi – tích tắc… tích tắc – kim đồng hồ chạm số 12. Lại một lần nữa, nó dừng lại. Và ngay lúc ấy, một tiếng động khe khẽ vang lên từ sau bức rèm.
Người bước ra chính là ông Quang, chủ nhân mới của biệt thự – người đã mời Long đến điều tra.
Khải sững sờ:
– Chính… ông?
Ông Quang bình thản tháo kính, nở nụ cười nhạt.
– Hai mươi năm… tôi cứ nghĩ sự thật đã chôn vùi vĩnh viễn. Không ngờ chiếc đồng hồ lại phản bội tôi.
Long lạnh giọng:
– Vậy ra “H” không phải là Hùng, cũng chẳng phải Hào hay Hiển. Chữ H ấy là viết tắt của Hoàng Quang – tên thật của ông?
Ông Quang khẽ gật đầu.
– Đêm ấy, mẹ cậu Khải đã phát hiện ra bí mật làm ăn phi pháp của tôi và cha cậu Khải.
Bà dọa sẽ tố giác. Trong lúc giằng co… tôi đã ra tay. Cha cậu Khảibiết tất cả, nhưng ông ta chọn im lặng để giữ lại gia sản.

Khải run rẩy, nước mắt tràn ra.
– Suốt bao năm… tôi căm hận kẻ giết mẹ, mà lại gọi hắn bằng cái tên thân quen.

Long lặng lẽ nhìn đồng hồ. Những con số im lìm, nhưng dường như vang lên câu hỏi: Có bao nhiêu sự thật bị che giấu chỉ vì danh dự và quyền lực?
Ông Quang chưa kịp nói thêm, thì từ bên ngoài, ánh đèn xe cảnh sát loang vào cửa sổ. Long đã sớm báo trước.
Ông Quang buông tay, cười khan:
– Hóa ra… chính tôi mới là kẻ bị giam cầm trong chiếc đồng hồ này. Hai mươi năm, kim dừng ở nửa đêm… là hai mươi năm tôi sống trong sợ hãi.
Khi bị còng tay dẫn đi, tiếng cười của ông ta vỡ vụn trong bóng tối.
Chiếc đồng hồ lại chạy, kim dịch sang một phút mới. Thời gian, sau bao năm dừng lại, cuối cùng cũng tiếp tục.
Khải ngồi bệt xuống sàn, ôm mặt. Thám tử Long đặt tay lên vai anh, chậm rãi nói:
– Công lý đôi khi đến muộn, nhưng chưa bao giờ biến mất.
Ngoài kia, ánh bình minh đang dần lên, soi sáng căn biệt thự từng chìm trong u ám.

*********
CHƯƠNG CUỐI CÙNG: Lời Sám Hối Và Sự Thanh Thản.

Sau đêm ông Quang bị bắt, căn biệt thự trở nên yên tĩnh lạ thường. Chiếc đồng hồ treo tường không còn dừng lại lúc nửa đêm nữa. Nó chạy đều đặn, như thể đã hoàn thành sứ mệnh của mình: Giữ lại ký ức cho đến khi sự thật được phơi bày.

Khải nhiều lần trở lại căn nhà. Anh không còn tìm kiếm tiếng bước chân lạ hay những lời thì thầm trong bóng tối.
Thay vào đó, anh ngồi lặng lẽ dưới bức đồng hồ, mở cuốn sổ cũ của mẹ, đọc từng dòng chữ.

Mỗi con chữ là một vết thương, nhưng cũng là một liều thuốc chữa lành: Anh biết, mẹ đã ra đi trong oan khuất, nhưng công lý cuối cùng đã được thực thi.
Thám tử Long đến thăm lần cuối trước khi rời đi.

Ông nói với Khải:
– Sự thật không bao giờ mất đi, chỉ bị che phủ bởi thời gian. Khi đã đến lúc, nó sẽ tự tìm cách trở lại.

Khải cúi đầu, giọng khàn khàn:
– Tôi từng nghĩ hận thù là thứ duy nhất khiến mình sống sót. Nhưng hôm nay, tôi thấy mình có thể buông bỏ. Mẹ tôi hẳn cũng muốn như vậy.
Ngoài kia, hồ nước lặng như gương, phản chiếu bầu trời hồng lên trong buổi bình minh.
Ngôi biệt thự – từng là nơi ám ảnh – giờ như một chứng nhân im lặng cho bi kịch và cả sự giải thoát.

Thời gian đã ngừng lại trong bao năm, nhưng cuối cùng vẫn tiếp tục trôi. Và con người, khi dám đối diện với sự thật, cũng tìm được cách bước về phía ánh sáng.

(Hết)

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment