NGƯỜI ĐÀN ÔNG BỊ CÁM DỖ
Tuấn từng nghĩ mình là kẻ nắm trong tay tất cả: Sự nghiệp, gia đình, và cả niềm tin rằng đời sống luôn phải mới mẻ.
Mai – người vợ hiền, âm thầm gánh vác – đối với anh chẳng khác nào một thói quen. Thói quen, giống như hơi thở: cần nhưng ít khi được nhớ đến.
Khi Linh bước vào, mang theo nụ cười và ánh mắt ngưỡng mộ, Tuấn ngỡ rằng mình vừa tìm thấy điều thiếu vắng. Anh đắm mình trong những lời khen, những tin nhắn vụng trộm. Cám dỗ ngọt ngào, nhưng cũng như men rượu, chỉ làm tê liệt giác quan, rồi để lại dư vị đắng nghẹn.
Đêm xuống, giữa hai bờ hạnh phúc và phản bội, Tuấn thấy lòng mình chênh vênh.
Anh lẩn tránh đôi mắt trong veo của con, né đi cái nhìn bình thản mà sâu sắc của Mai.
Cái bóng phản bội không ai nhìn thấy, nhưng lại nặng nề như chiếc áo ướt phủ lên lồng ngực anh.
Rồi Linh rời đi, nhẹ nhàng như cách cô đến. Phù du chẳng bao giờ ở lại lâu. Tuấn bàng hoàng nhận ra mình đã đánh đổi sự vĩnh cửu của một gia đình để lấy vài khoảnh khắc chóng vánh.
Ngôi nhà giờ lạnh lẽo như một ngôi mộ của ký ức. Không còn ai trách mắng anh. Nhưng sự im lặng ấy còn khốc liệt hơn ngàn lời buộc tội.
Trong những tháng ngày trống rỗng, Tuấn bắt đầu nhìn vào gương. Gương không chỉ phản chiếu khuôn mặt, mà còn phơi bày sự mục ruỗng bên trong.
Anh hiểu ra rằng tình yêu đích thực không cần lửa bùng lên mỗi ngày, mà cần bếp than đỏ ấm, lặng lẽ cháy qua năm tháng.
Anh viết thư cho Mai, van xin cô tha thứ và anh đã học cách thành thật với chính mình. Mỗi hành động nhỏ, mỗi buổi chiều ngồi chờ con tan học, mỗi bữa cơm tự tay nấu… là một viên gạch anh kiên nhẫn xếp lại nền móng đã lung lay.
Một buổi sáng, khi Mai lặng lẽ bước về, Tuấn òa khóc, quỳ xuống van xin. Anh nhìn thật sâu vào mắt vợ, và nói rằng: Anh đã mất tất cả để hiểu ra một điều. Và điều đó chính là em, là gia đình này.
Từ đó, anh hứa sẽ không để một cơn gió thoảng nào cuốn đi tất cả. Bởi gia đình không chỉ là nơi trở về, mà còn là phần sâu thẳm nhất của chính mình – nơi anh tìm thấy sự bình yên sau mọi giông bão.
Cám dỗ nào rồi cũng tàn. Nhưng bài học ấy thì ở lại suốt đời.

Tác giả Trần Minh Hồng