TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

KHOẢNH KHẮC THÁNG MƯỜI

Buổi sáng đầu tháng Mười, trời trong như tấm gương vừa rửa sạch bằng một cơn mưa đêm.
Gió thổi se se, mơn man trên hàng cây ven đường. Người đàn ông dừng bước, ngẩng nhìn lên tán lá. Màu vàng đã bắt đầu len vào những mảng xanh, như một vết mực loang mà không ai có thể ngăn cản.

Anh từng đi qua con đường này hàng ngàn lần, nhưng sáng nay, bỗng thấy khác.
Có gì đó trong ánh sáng dịu dàng, trong chiếc lá rơi xuống vai khiến anh lặng người. Thời gian không bao giờ dừng lại. Mọi thứ cứ thế đổi thay, êm đềm và bất ngờ.

Anh nhớ lại tuổi hai mươi của mình – cũng một buổi sáng tháng Mười, anh đứng trước sân trường, nhìn theo dáng người con gái đi xa. Lời hẹn giữ nhau trọn đời chưa kịp nói đã tan vào khoảng trống.

Tháng Mười năm ấy, anh học được rằng tình yêu không phải lúc nào cũng ở lại.
Rồi tháng Mười những năm sau, anh chứng kiến bao lần đổi thay khác: Một người bạn ra đi không lời từ biệt, một chuyến tàu lỡ hẹn, một giấc mơ dang dở. Tất cả đến và đi, như mùa.

Đứng ở tuổi bốn mươi, anh mới hiểu: Tháng Mười không chỉ mang nghĩa chia xa, mà còn dạy con người ta cách chấp nhận.

Lá rụng không có nghĩa là cây đã hết xanh.
Chia tay không đồng nghĩa với kết thúc tất cả. Mọi thứ rời bỏ, để ta học cách yêu thương phần còn lại sâu sắc hơn.

Anh ấy nhặt một chiếc lá vàng rơi trên vai, khẽ mỉm cười. Một khoảnh khắc tháng Mười, nhỏ bé thôi, nhưng đủ để nhắc nhở rằng: Cuộc đời không bao giờ ngừng trôi. Và mỗi người, để trưởng thành, phải học cách nói lời tạm biệt với quá khứ mà vẫn giữ trong lòng niềm tin ấm áp.

Tháng Mười lặng lẽ, như một bài học về sự buông bỏ. Và trong sự buông bỏ ấy, có một mầm bình yên bắt đầu nảy nở.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment