TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

BỤI LẮNG XUỐNG
Chiều cuối thu. Nắng rơi nhạt như tơ, hắt vào căn gác nhỏ qua khung cửa sổ cũ kỹ. Bụi bay lơ lửng trong không gian, ánh sáng chiếu xuyên qua, làm từng hạt bụi sáng lên như những tinh thể nhỏ của ký ức.
Thuỳ Ngân ngồi trên ghế gỗ, lặng lẽ nhìn ra sân, nơi lá vàng xào xạc trong gió. Mỗi chiếc lá rơi như nhắc cô về những điều đã qua – những cuộc gặp gỡ chớp nhoáng, những câu nói chưa kịp thốt ra, những nụ cười vừa gần vừa xa.

Anh – người từng bước vào đời cô như cơn gió thoảng, để lại những vệt sáng và cả nỗi trống trải. Cô nhớ những buổi chiều mưa, họ cùng ngồi trên ghế băng dưới hiên, lặng im lắng nghe tiếng mưa, chỉ thỉnh thoảng trao nhau một ánh mắt, mà ánh mắt ấy đủ để hồn cô bấn loạn.
Có những nỗi nhớ
Không tên, không dấu
Chỉ rơi lặng lẽ như bụi
Phủ đầy góc tâm hồn…

Thuỳ Ngân cầm một tấm ảnh cũ, nơi hai người đứng cạnh nhau. Nụ cười vụng về, đôi mắt lấp lánh như chứa cả bầu trời tuổi trẻ. Cô vuốt nhẹ, bụi mờ trên ảnh như một lớp màn thời gian, vừa mờ ảo vừa dịu dàng.

Thỉnh thoảng cô nhắm mắt, để ký ức tràn về. Cơn gió ngoài sân mang mùi lá khô, mùi đất sau cơn mưa, và cả một chút mùi áo khoác anh để quên lại trong lần anh đến nhà cô.
Cô chợt nghe như tiếng anh cười khẽ, thoáng qua trong gió, như một vệt sáng lướt qua tâm hồn cô.
Anh đến – nhẹ như mưa rơi
Anh đi – cũng nhẹ như bụi lắng xuống
Và em – chỉ biết nhìn theo
Giữ nỗi nhớ trong lặng im…

Bên ngoài, ánh nắng cuối ngày chiếu qua tán lá, tạo thành những đốm sáng li ti trên sàn gỗ. Thuỳ Ngân đứng dậy, bước chậm ra sân. Bụi bay lên theo từng bước chân, hòa vào ánh sáng, rực rỡ nhưng mong manh. Cô mỉm cười. Dù anh không còn, dù bao nhiêu giấc mơ chưa trọn, trái tim cô vẫn bình yên.


Một cơn gió nhẹ thổi qua. Lá vàng xoay tròn, rơi xuống như nhịp thời gian. Thuỳ Ngân khẽ thở dài, lòng dịu đi, như mọi nỗi buồn, mọi mất mát, cuối cùng rồi cũng lắng xuống.
Bụi lắng xuống,
Lá vàng rơi,
Và em cũng lặng theo…
Bình yên, nhẹ nhàng, và đủ yêu…


Cô ngồi trở lại ghế gỗ, nhìn từng hạt bụi nhảy múa trong ánh nắng. Một sự im lặng êm đềm, không tiếng nói, không đau đớn, chỉ là cảm giác trọn vẹn của ký ức – mờ nhạt mà sống mãi, như hơi thở của thời gian.
Rồi cô nhắm mắt, để ký ức và hiện tại hòa vào nhau, để bụi lắng xuống, để lòng mình cũng lắng xuống. Và trong khoảnh khắc ấy, cô thấy mình – hoàn toàn bình yên, giữa mùa thu, giữa nắng nhạt và bụi bay.

Tác giả Trần Minh Hồng

Leave a comment