OSCAR VÀ CÁNH CỬA THỜI GIAN
CHƯƠNG 1: CÁNH CỬA KỲ LẠ
Một buổi sáng nọ, khi ánh nắng vàng xuyên qua khung cửa sổ. Oscar phát hiện ra một chiếc cửa nhỏ kỳ lạ nằm ẩn mình sau tán cây cổ thụ trong công viên.
Cánh cửa không có tay nắm, không có chìa khóa, chỉ có một tấm bảng nhỏ với dòng chữ:
“Cánh cửa mở cho những tâm hồn biết đặt câu hỏi.”
Oscar đứng trước cửa, tim đập rộn ràng.
Cậu bé suy nghĩ: “Thế giới có thật sự chỉ là những gì mình nhìn thấy? Hay còn ẩn giấu điều gì khác?”
Cánh cửa mở ra, mời gọi Oscar bước vào một hành trình không chỉ khám phá thế giới bên ngoài mà còn là cuộc phiêu lưu vào sâu thẳm tâm hồn mình…
,,,,,,,,,,,,,,,,,,
CHƯƠNG 2: KHU RỪNG CỦA NHỮNG CÂU HỎI
Oscar bước qua cánh cửa nhỏ, và thế giới trước mắt Oscar bỗng đổi thay. Không còn là công viên quen thuộc với tiếng chim hót và gió thổi mát rượi, mà là một khu rừng mờ sương.
Những cây cổ thụ cao vút chạm tới trời xanh. Mỗi chiếc lá dường như ẩn chứa một câu chuyện, một câu hỏi chưa được trả lời.
Oscar đi sâu vào rừng, bỗng nghe tiếng thì thầm nhẹ nhàng:
“Con người thường nhìn thế giới bằng mắt, nhưng quên rằng tâm hồn mới là chiếc kính để thấy rõ nhất.”
Oscar ngước nhìn lên trời, hỏi:
“Vậy tâm hồn là gì?”
Tiếng thì thầm đáp lại:
“Tâm hồn là nơi cất giữ tất cả những điều không nhìn thấy được bằng mắt thường: yêu thương, nỗi buồn, niềm tin, và cả những nghi ngờ.
Khi con mở lòng, con sẽ hiểu được thế giới này không chỉ có màu sắc và hình dáng, mà còn có ý nghĩa sâu sắc bên trong.”
Oscar ngồi xuống bên gốc cây, mở cuốn sổ nhỏ và bắt đầu vẽ lại những hình ảnh mà Oscar vừa cảm nhận được: Những ánh sáng nhỏ bé trong bóng tối, những mảnh vỡ của niềm tin được hàn gắn, và những chiếc cầu nối vô hình giữa những tâm hồn.
Trong hành trình đó, Oscar học được rằng mỗi người đều có một thế giới riêng, và để hiểu được thế giới của người khác, cần biết lắng nghe bằng cả trái tim, không chỉ bằng đôi tai.
Cánh cửa thời gian không chỉ đưa Oscar đến những nơi kỳ lạ, mà còn mở ra trong Oscar một thế giới rộng lớn hơn – thế giới của sự thấu hiểu, cảm thông và yêu thương.
,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
CHƯƠNG 3: NGƯỜI BẢO VỆ KÝ ỨC
Khi bước sâu vào khu rừng, Oscar nhận thấy không khí ngày càng yên tĩnh hơn. Những tiếng thì thầm dần nhạt nhòa, chỉ còn lại tiếng lá xào xạc và tiếng bước chân nhỏ của Oscar vang nhẹ trên lớp lá khô.
Bất chợt, trước mặt Oscar hiện ra một ngôi nhà gỗ cổ kính, nhỏ xíu nhưng ấm cúng, được bao quanh bởi những cây hoa dại bung nở đủ màu sắc.
Ngôi nhà tỏa ra một mùi hương dịu dàng, dễ chịu khiến Oscar cảm thấy an tâm.
Cánh cửa ngôi nhà từ từ mở ra, một ông già xuất hiện. Đôi mắt ông sáng trong như thể đã nhìn thấu được bao câu chuyện của thế gian, khuôn mặt đầy nếp nhăn nhưng ánh nhìn ấm áp và đầy tình thương:
“Chào con, ta là người giữ ký ức.”
Ông nói giọng trầm ấm:
“Mỗi tâm hồn đi qua cánh cửa đều để lại dấu vết của riêng mình. Những ký ức ấy không chỉ là hình ảnh, mà còn là những bài học quý giá.”
Oscar hơi rụt rè bước vào nhà. Trên những bức tường treo đầy các bức tranh và những chiếc hộp nhỏ chứa đựng những vật kỷ niệm lấp lánh ánh sáng huyền ảo.
Người đàn ông nói tiếp:
“Con có biết, mỗi hành động của ta đều tạo nên một làn sóng, dù lớn hay nhỏ, sẽ lan rộng và ảnh hưởng đến nhiều người khác nhau?”
Oscar lặng người, suy nghĩ về những điều ông ấy nói.
Cảm giác của Oscar là mong muốn được sửa sai.
Oscar nhớ lại có vài lần mình cùng bạn bè cãi nhau ở trường.
Oscar suy nghĩ rằng mình sẽ nói với các bạn đừng cãi nhau nữa, mình phải biết thương yêu nhau.
Oscar nói với ông già:
“Dạ, con có thể học được rất nhiều từ những điều ông nói.”
Người đàn ông mỉm cười và nói:
“Điều quan trọng là con biết lựa chọn cách sống tiếp theo, để ký ức không chỉ là gánh nặng mà còn là ngọn đèn soi đường.”
Oscar cảm thấy tim mình như được sưởi ấm. Oscar lấy trong ba lô ra cuốn sổ, viết vội:
“Mỗi ký ức là một mảnh ghép của cuộc đời. Khi biết trân trọng và học hỏi, chúng ta sẽ trở nên mạnh mẽ và khôn ngoan hơn.”
Ông già gật đầu hài lòng, rồi chỉ về phía cửa sổ:
“Ra kia, thế giới đang chờ con với nhiều điều kỳ diệu và bài học mới. Hãy bước tiếp với lòng can đảm và trái tim mở rộng.”
Oscar cảm ơn ông, bước ra khỏi ngôi nhà nhỏ với một niềm tin mới mẻ trong lòng.
<<<<<<<<<<<<<<
CHƯƠNG 4: BẠN ĐỒNG HÀNH LẠ THƯỜNG
Oscar đi dọc con đường mòn nhỏ xuyên qua khu rừng nhỏ. Lòng vẫn còn tràn đầy những suy nghĩ về người đàn ông lớn tuổi và bài học về ký ức.
Bỗng nhiên, Oscar nghe thấy tiếng bước chân nhẹ phía sau.
“Xin chào!” Một giọng nói trong trẻo vang lên. Oscar quay lại và thấy một cô bé khoảng bằng tuổi Oscar, gương mặt xinh xắn, mắt sáng rỡ như sao đêm.
Cô bé bước đến và nói:
“Tôi là Hedvig Astrid,” cô bé nói với nụ cười tươi. “Tôi cũng đang tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi lớn của cuộc đời.”
Oscar cảm thấy vui lạ. Lâu rồi Oscar chưa gặp ai hiểu mình đến như vậy.
Oscar cười và nói:
“Tôi là Oscar. Bạn đã đi được bao xa rồi?”
Hedvig Astrid chỉ tay về phía một cây cầu nhỏ bắc qua con suối trong vắt. Hedvig Astrid nói:
“Phía trước là Cầu Niềm Tin. Nó không phải cầu bình thường đâu. Chỉ những ai dám tin vào chính mình và người khác mới có thể đi qua.”
Oscar nhìn cây cầu gập ghềnh, vài tấm ván gỗ bị mục nát và lung lay theo từng nhịp gió.
Oscar cảm thấy hơi lo sợ nhưng cũng háo hức:
“Chúng ta hãy cùng nhau bước qua nhé.”
Oscar và Hedvig Astrid nắm tay nhau, họ bắt đầu đặt từng bước chân lên những tấm ván gỗ cũ kỹ.
Gió thổi mạnh khiến cây cầu rung lên từng hồi, lòng họ như bị thử thách từng giây phút.
“Nếu sợ hãi, chúng ta sẽ mất thăng bằng, nhưng nếu tin tưởng, chúng ta sẽ an toàn.” Hedvig Astrid nói với Oscar.
Oscar cố gắng hít thở sâu, nhìn vào mắt Hedvig Astrid để lấy can đảm.
Dần dần, Oscar cảm nhận được sự an toàn từ đôi tay của Hedvig Astrid và từ có niềm tin trong lòng mình.
Khi cuối cùng họ đặt bước chân lên bờ bên kia, Oscar thở phào nhẹ nhõm, nụ cười nở trên môi.
“Mình học được rằng niềm tin không chỉ là tin vào người khác, mà còn là tin vào chính mình, vào sức mạnh bên trong.” Oscar nói.
Hedvig Astrid gật đầu đồng ý:
“Đúng vậy. Và khi chúng ta có niềm tin, mọi thử thách đều có thể vượt qua.”
Hai đứa trẻ tiếp tục cuộc hành trình. Giờ đây không còn đơn độc mà có một người bạn đồng hành cùng sẻ chia những câu hỏi và câu trả lời của cuộc sống.
<<<<<<<<<<<<
CHƯƠNG 5: GƯƠNG SOI TRÁI TIM
Sau khi vượt qua Cầu Niềm Tin cùng Hedvig Astrid, Oscar và cô bạn tiếp tục đi sâu vào khu rừng. Bầu không khí nơi đây dần trở nên yên tĩnh và mơ hồ như chìm trong một giấc mơ.
Trước mắt họ hiện ra một hồ nước trong vắt, phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ.
Mặt hồ phản chiếu bầu trời xanh, những đám mây bồng bềnh và bóng cây cổ thụ soi xuống mặt nước.
Ở bờ hồ, có một người phụ nữ mặc chiếc áo choàng trắng tinh khôi, ánh mắt dịu dàng nhưng sâu thẳm. Bà mỉm cười nhìn Oscar và Hedvig Astrid. Giọng nói của bà nhẹ nhàng như tiếng gió ru:
“Chào các con, ta là người giữ gương trái tim. Trong hồ nước này, các con sẽ thấy không chỉ hình ảnh bên ngoài, mà còn là những điều ẩn sâu trong tâm hồn mình.”
Oscar bước tới gần mặt hồ, nhìn thấy khuôn mặt mình phản chiếu. Nhưng hình ảnh dần biến đổi thành những sắc màu và hình dáng khác nhau. Biểu thị cho cảm xúc, nỗi sợ, niềm vui và những ước mơ chưa nói ra.
“Gương này sẽ giúp con hiểu rằng, trái tim không chỉ là nơi chứa đựng cảm xúc, mà còn là cánh cửa mở ra sự thấu hiểu và tha thứ.” Người phụ nữ nói.
Oscar khẽ thở dài, nhớ lại những lúc mình giận dỗi, buồn bã, và cả những lần mình đã làm bạn bè giận, mà mình không nhận ra.
Oscar bắt đầu cảm nhận được sự cần thiết của việc yêu thương chính bản thân mình để có thể yêu thương người khác.
Oscar nói:
“Con học được rằng, đôi khi ta phải nhìn thẳng vào chính mình, chấp nhận những điều chưa hoàn hảo, để có thể trưởng thành và rộng lượng hơn.”
Người phụ nữ gật đầu:
“Đúng vậy. Khi biết tha thứ và hiểu mình, con sẽ tìm thấy bình yên trong tâm hồn.”
Hedvig Astrid cầm tay Oscar, nụ cười trên môi rạng rỡ.
Họ cùng nhau rời khỏi bờ hồ, mang theo bài học quý giá và trái tim rộng mở cho những thử thách phía trước.
<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<
CHƯƠNG 6: BẢN ĐỒ CỦA NHỮNG ƯỚC MƠ
Sau khi rời khỏi hồ nước phản chiếu tâm hồn, Oscar và Hedvig Astrid tiếp tục hành trình với tinh thần phấn chấn hơn bao giờ hết.
Con đường phía trước không còn mờ mịt, mà như được soi sáng bởi ánh sáng dịu dàng của hy vọng và những bài học đã học được.
Bỗng nhiên, giữa khu rừng hiện ra một tấm bản đồ cổ, trải rộng trên một phiến đá lớn.
Tấm bản đồ không chỉ vẽ đường đi mà còn ghi chú bằng những ký hiệu lạ lùng và những câu chữ bằng ngôn ngữ mà chỉ có trái tim mới hiểu được.
Một giọng nói vang lên trong gió:
“Đây là Bản đồ của những ước mơ. Mỗi người đều có một bản đồ riêng, dẫn lối cho bạn đến với mục tiêu và ý nghĩa cuộc sống. Nhưng để đọc được bản đồ này, bạn phải biết lắng nghe trái tim và dũng cảm bước đi.”
Oscar nhìn Hedvig Astrid rồi nhìn tấm bản đồ, lòng dâng lên cảm giác vừa hồi hộp vừa tò mò.
“Ước mơ không phải là điểm đến, mà là hành trình. Có những lúc chúng ta sẽ lạc đường, nhưng mỗi lần như vậy, chúng ta lại học được điều gì đó mới mẻ.” Hedvig Astrid nói.
Oscar gật đầu, lấy ra cây bút và viết vào cuốn sổ:
“Ước mơ là ánh sáng dẫn lối trong đêm tối, là ngọn đèn không bao giờ tắt trong trái tim.”
Cả hai người bắt đầu đi theo những con đường trên bản đồ, mỗi dấu chân in lại một câu chuyện, một bài học về sự kiên trì, niềm tin và lòng nhân ái.
Oscar nhận ra rằng không chỉ có đích đến quan trọng, mà chính những trải nghiệm trên hành trình mới tạo nên giá trị cuộc sống.
<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<
CHƯƠNG 7: NGỌN ĐÈN TRONG BÓNG TỐI
Hành trình trên bản đồ ước mơ đưa Oscar và Hedvig Astrid đến một thung lũng phủ đầy sương mù dày đặc. Mọi thứ quanh họ trở nên mờ ảo, con đường phía trước dường như biến mất trong lớp sương trắng xóa.
“Đây là Thung lũng Nỗi Sợ. Mỗi người đều phải bước qua đây một lần để đối diện với những lo lắng, bất an trong lòng mình.”
Hedvig Astrid nói nhẹ nhàng.
Oscar cảm thấy tim đập nhanh hơn, đôi chân hơi chùn bước. Sương mù dày khiến Oscar khó nhìn thấy gì ngoài vài bước chân trước mặt.
“Bạn có sợ không, Oscar?” Hedvig Astrid hỏi, ánh mắt chân thành.
Oscar trả lời:
“Có. Nhưng tôi biết, nếu đứng yên, tôi sẽ không bao giờ tiến lên được.”
Hedvig Astrid mỉm cười và nói:
“Đúng vậy. Trong bóng tối, ngọn đèn nhỏ nhất cũng có thể dẫn đường. Và ngọn đèn đó chính là niềm tin và hy vọng.”
Oscar lặng im một lúc, rồi chậm rãi lấy trong ba lô ra một chiếc đèn pin nhỏ. Oscar bật lên, ánh sáng dịu dàng nhưng đủ để xuyên qua màn sương.
“Chúng ta sẽ không để nỗi sợ làm chúng ta đứng lại.” Oscar nói.
Và họ bước từng bước vững vàng qua thung lũng.
Hedvig Astrid nắm chặt tay Oscar, hai người bước qua màn sương dày đặc.
Mỗi bước đi là một chiến thắng nhỏ, một bài học về lòng dũng cảm và sự kiên định.
Khi ra khỏi thung lũng, bầu trời bắt đầu sáng rực lên với ánh bình minh ấm áp.
Oscar cảm nhận được sự thay đổi trong tâm hồn mình, sự mạnh mẽ từ bên trong đã lớn dần.
Oscar nói:
“Bóng tối chỉ là tạm thời, và chỉ khi dám đối diện, chúng ta mới thấy được ánh sáng thật sự.”
Hedvig Astrid gật đầu, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời mới mọc.
<<<<<<<<<<<<<<<<<
CHƯƠNG 8: VƯỜN HOA KÝ ỨC
Sau khi rời Thung lũng Nỗi Sợ, Oscar và Hedvig Astrid bước vào một khu vườn rộng lớn, rực rỡ sắc hoa.
Mỗi bông hoa ở đây tượng trưng cho một kỷ niệm, một câu chuyện từng ghi dấu trong trái tim mỗi người.
Người giữ vườn, một người đàn ông tóc bạc nhưng ánh mắt của ông tràn đầy sự bình yên.
Ông nói:
“Chào các con, đây là Vườn hoa Ký ức. Ở đây, các con sẽ học cách trân trọng quá khứ mà không bị vướng mắc bởi nó.”
Oscar nhìn những đóa hoa lung linh, mỗi đóa hoa dường như tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, vừa ngọt ngào vừa man mác buồn.
Oscar chợt nhớ về những điều đã qua; những niềm vui, nỗi buồn, những lần vấp ngã và cả những điều chưa kịp nói.
Oscar nói:
“Con nhận ra rằng quá khứ là một phần của chính mình. Nhưng không phải là toàn bộ cuộc đời của mình, nếu mình cứ níu giữ, mình không thể bước tiếp.”
Người đàn ông nói:
“Đúng vậy, buông bỏ không phải là quên đi, mà là học cách chấp nhận và cho phép mình được tự do.”
Hedvig Astrid nhẹ nhàng nhặt một cánh hoa rơi, cười với Oscar:
“Mỗi ký ức, dù đẹp hay đau thương, đều góp phần tạo nên con người ta ngày hôm nay.”
Oscar cảm thấy trái tim mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Oscar biết rằng mình đã học được bài học quý giá về sự tha thứ, chấp nhận và tình yêu thương.
<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<
CHƯƠNG 9: ĐƯỜNG CHÂN TRỜI MỚI
Sau khi ra khỏi Vườn hoa Ký ức.
Oscar và Hedvig Astrid đứng trên một ngọn đồi cao, nhìn về phía xa xa là chân trời rộng lớn. Nơi bầu trời hòa cùng mặt đất trong ánh hoàng hôn rực rỡ.
“Con đường phía trước có thể chưa rõ ràng, nhưng tôi cảm thấy mình đã sẵn sàng để bước tiếp.” Oscar nói.
Hedvig Astrid mỉm cười:
“Tương lai không phải là điều chúng ta có thể nhìn thấy hoàn toàn, mà là điều ta tạo ra từng ngày bằng những lựa chọn và niềm tin.”
Oscar nhìn về phía chân trời, lòng tràn đầy hy vọng và quyết tâm.
“Tôi hiểu rằng cuộc sống là hành trình không ngừng học hỏi, yêu thương và trưởng thành. Mỗi ngày mới là một cơ hội để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.”
Hedvig Astrid gật đầu, ánh mắt tràn đầy tin tưởng: “Và dù có bất cứ điều gì xảy ra, chúng ta đều có thể tìm thấy ánh sáng trong lòng mình, như ngọn đèn dẫn đường trong đêm tối.”
Hai người bạn trẻ nắm tay nhau, sẵn sàng đối mặt với những thử thách mới, mang theo tất cả những bài học quý giá từ hành trình của họ.
Bầu trời chuyển dần sang màu tím nhạt, như một lời hứa về những khởi đầu mới và chân trời rộng mở phía trước.
<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<
CHƯƠNG KẾT THÚC: HÀNH TRÌNH TRỞ VỀ
Sau nhiều ngày rong ruổi trên con đường đầy thử thách và bài học. Oscar và Hedvig Astrid đứng trước cánh cổng cũ quen thuộc – nơi bắt đầu hành trình.
Oscar nhìn lại phía sau, thấy những dấu chân đã hành trình khám phá thế giới và chính mình.
in trên con đường rừng, những cây cầu đã vượt qua, những thung lũng, hồ nước, vườn hoa… tất cả đều là những mảnh ghép quý giá của cuộc đời.
“Tôi đã học được nhiều điều hơn mình tưởng, không chỉ là hiểu về thế giới ngoài kia, mà còn là hiểu về chính bản thân mình.” Oscar nói ánh mắt long lanh.
Hedvig Astrid mỉm cười:
“Hành trình nào cũng sẽ đưa ta trở về, nhưng trở về với một tâm hồn đã khác, đã trưởng thành hơn.”
Oscar thở sâu, cảm nhận nhịp đập đều đặn trong lòng mình – một nhịp đập của sự bình yên, của dũng khí và tình yêu thương.
Oscar nói:
“Tôi biết rằng cuộc sống không phải là đích đến, mà là hành trình. Và mỗi ngày, tôi sẽ tiếp tục học, và tiếp tục mở rộng trái tim mình.”
Họ bước qua cánh cổng, trở về với cuộc sống đời thường – nhưng trong lòng mang theo một kho báu vô giá; sự hiểu biết sâu sắc về chính mình và thế giới xung quanh.
Bởi vì, cuối cùng, hành trình lớn nhất không phải là đi đâu xa, mà là hành trình trở về với chính con người thật bên trong chúng ta.
Oslo, 2025.

Oscar Nguyen