CHIẾC LÁ THU PHAI
Trên con đường lát gạch ngập lá vàng của một buổi chiều cuối thu, Thùy Vân khẽ dừng bước. Cô ngẩng nhìn những tán cây trơ trụi, lòng chợt se lại. Từng chiếc lá cuối cùng run rẩy buông mình, như muốn nhắc cô về một tình yêu đã lặng lẽ đi qua.
Ngày ấy, cô và Minh Đạt gặp nhau cũng vào một mùa thu. Con đường lát gạch này chính là nơi họ thường sánh bước. Gió thu thổi khẽ, cuốn theo từng câu chuyện chưa bao giờ dứt, còn ánh mắt anh thì lấp lánh như muốn giữ lại tất cả những khoảnh khắc mong manh ấy.
Anh hay đùa:
– “Nếu một ngày em biến mất, anh sẽ đi tìm em như người ta tìm chiếc lá vàng cuối cùng của mùa thu.”
Vân mỉm cười:
– “Chiếc lá cuối cùng thường mong manh lắm… chỉ cần một cơn gió khẽ, cũng có thể rời cành.”
Họ yêu nhau trong sự e dè, bởi những ràng buộc không gọi thành lời. Đạt có một tương lai sắp đặt sẵn, còn Vân chỉ như một cơn gió thoảng qua đời anh. Tình yêu của họ giống như một bản nhạc đẹp, nhưng chưa kịp vang hết thì đã chùng xuống.
Mùa thu năm sau, Vân ra đi. Không một lời trách móc, không một câu giã từ. Chỉ một tờ giấy nhỏ để lại:
“Anh à, em không muốn là chiếc lá khiến cành cây phải gánh chịu những vết thương. Em chọn rời đi, để mùa sau, anh còn chỗ cho những chồi non mới nở.”
Đêm trước ngày rời xa, Vân ngồi dưới tán cây phong, viết nên những vần thơ chưa kịp gửi cho anh:
Em là chiếc lá cuối mùa,
Chao nghiêng một thoáng gió lùa mà rơi.
Thương anh chẳng dám ngỏ lời,
Xin làm hạt bụi giữa đời anh thôi.
Nhiều năm trôi qua, Minh Đạt vẫn quay về con đường cũ, nhìn lá rơi mà nhớ về ánh mắt Vân. Anh không trách, không buồn, chỉ thấy một khoảng trống dịu dàng, như vết sẹo đã lành nhưng vẫn còn vương nỗi đau.
Chiều nay, Vân quay lại con đường xưa. Hàng cây vẫn đó, thảm lá vàng vẫn rải kín lối đi, nhưng không còn bóng anh bên cạnh. Cô mỉm cười, thì thầm như nói với chính mình:
“Chúng ta đã từng là mùa thu của nhau. Và chiếc lá cuối cùng… cũng đã kịp rơi.”
Ngoài kia, gió khẽ lay cành. Một chiếc lá phai cuối cùng lặng lẽ lìa cành, xoay mình trong gió, rồi nằm yên trên vỉa hè, như một lời hẹn không bao giờ trọn vẹn.

Tác giả Trần Minh Hồng