TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

GIỮA HAI NGÃ RẼ

Trời Hà Nội cuối đông, gió thổi hun hút qua những con phố dài, mang theo cái lạnh len lỏi tận vào xương.

Minh đứng trên tầng mười bảy của tòa cao ốc, nhìn xuống biển người chen chúc phía dưới. Trong tay anh là một tập hồ sơ dày cộm, bên trong chứa toàn bộ những chứng cứ về vụ thầu lớn nhất của công ty trong mười năm qua.

*Nếu Minh ký, dự án sẽ được thông qua: Một khu đô thị mới, hoành tráng, nhưng thực chất che đậy hàng loạt sai phạm trong giải tỏa, và những dòng tiền đen khổng lồ.

Và như thế, anh sẽ trở thành người hùng, được thăng chức, được hưởng một khoản tiền khổng lồ. Người ta sẽ ngợi ca anh trên báo chí. Nhưng anh biết rõ — phía sau bản hợp đồng ấy là hàng trăm hộ dân sẽ mất đất, mất nhà, và mất cả tương lai.

Trong đầu Minh vang lên giọng của ông tổng giám đốc:

“Cậu chỉ cần ký thôi. Cậu sẽ có tất cả. Đừng để bản thân bị gọi là kẻ ngây thơ trong cái xã hội này.”

Rồi lại là giọng nói của người mẹ hiền ở quê:

“Con à, tiền nhiều để làm gì nếu đêm về không ngủ được? Cha con ngày xưa nghèo, nhưng sống thanh thản đến phút cuối đời.”

Minh khẽ cười chua chát. Cái “ngây thơ” mà ông tổng giám đốc nói, chính là cái “tử tế” mà mẹ anh luôn nhắc đến.

Điện thoại rung lên. Tin nhắn từ Mai – người yêu anh:

“Anh, chỉ cần ký thôi, chúng ta sẽ có tiền để cưới, để mua nhà, để bắt đầu một cuộc sống mới. Em tin anh biết mình nên làm gì.”

Ngực Minh nặng trĩu. Một bên là tình yêu, ước mơ hạnh phúc bình dị. Một bên là sự thật phũ phàng anh không thể nhắm mắt làm ngơ.

Anh nhớ đến một buổi tối cách đây nửa năm, khi lạc vào khu tạm cư lụp xụp. Nơi có một bà cụ dúi vào tay anh một củ khoai nóng và nói:

“Chúng tôi chỉ muốn giữ lại mái nhà. Đừng để người ta cướp hết của chúng tôi.” Lời nói ấy đeo bám anh như một ám ảnh.

Đêm nay, trước mặt Minh, chỉ còn hai ngã rẽ:

*Ký: Để bước vào thế giới của quyền lực và giàu sang, đánh đổi bằng việc tự biến mình thành một phần của guồng máy dối trá.

*Không ký: Đối diện nguy hiểm, có thể mất việc, mất tình yêu, mất cả tương lai.

Anh mở ngăn kéo, rút bút. Nét mực đen run rẩy đặt xuống trang giấy.

Đúng lúc ấy, một cơn gió mạnh hất tung cánh cửa sổ. Tập hồ sơ rơi xuống sàn, những tờ giấy bay tán loạn.

Minh cúi nhặt, ánh mắt dừng lại trên tấm hình chụp cảnh những đứa trẻ lem luốc đứng trước căn nhà sắp bị ủi. Ánh mắt chúng ngây thơ nhưng hoang mang đến xót xa.

Bàn tay Minh cứng lại. Anh đặt bút xuống.

Anh không ký.

Tiếng chuông điện thoại lại reo. Lần này là từ Mai. Anh nhìn màn hình nhấp nháy, rồi lặng lẽ tắt máy.

Trong phút chốc, anh biết, mình đã chọn con đường khó khăn nhất. Nhưng là con đường duy nhất, giúp anh còn có thể nhìn thẳng vào gương mỗi sáng mai.

Ngoài kia, băng giá vẫn bao trùm, nhưng trong Minh, một ngọn lửa dữ dội đang bùng cháy.

**********

Sáng hôm sau.

Tin tức lan nhanh trong công ty rằng: Minh đã từ chối ký hợp đồng. Một sự im lặng đặc quánh bao trùm văn phòng khi anh bước vào. Những ánh mắt dò xét, lạnh lùng, thậm chí khinh miệt, bủa vây.

Buổi chiều,.

Minh được gọi lên phòng tổng giám đốc. Người đàn ông quyền lực ngồi sau bàn gỗ bóng loáng, giọng sắc lạnh:

“Cậu nghĩ mình là ai? Anh hùng? Tử tế? Trong cái guồng máy này, kẻ như cậu chỉ tồn tại được khi biết cúi đầu. Cậu vừa tự đóng lại cánh cửa sự nghiệp của mình rồi đấy.”

Chiều hôm ấy, Minh nhận quyết định thuyên chuyển xuống bộ phận nhỏ, coi như một hình thức “đày đi”. Lương cắt giảm, đồng nghiệp xa lánh.

Tối về, anh gọi cho Mai. Ở đầu dây bên kia, cô khóc:

“Anh điên rồi! Tại sao không ký? Tại sao bỏ lỡ cơ hội thay đổi cuộc đời chúng ta? Em… em không thể tiếp tục với một người chỉ biết ôm cái lý tưởng viển vông như anh.”

Mai cúp điện thoại. Lòng Minh quặn thắt. Anh hiểu, mình vừa mất đi tình yêu.

Những ngày tiếp theo là chuỗi tháng ngày khắc nghiệt: Bạn bè xa lánh, sự nghiệp tiêu tan, ngay cả người yêu cũng rời bỏ.

Đêm về, căn phòng trọ trở nên lạnh ngắt. Nhưng trong sâu thẳm, Minh lại thấy một sự bình yên kỳ lạ. Anh biết, anh không phản bội chính mình.

Rồi một buổi sáng, báo chí rúng động: Dự án khu đô thị mới bị thanh tra lật tẩy toàn bộ sai phạm. Những hợp đồng mờ ám, những khoản tiền bẩn, tất cả phơi bày.

Người ta bất ngờ khi thấy trong hồ sơ tố cáo ẩn danh gửi cho cơ quan chức năng có rất nhiều chi tiết trùng khớp với bản dự án mà Minh từng cầm.

Ông tổng giám đốc bị bắt. Hàng loạt quan chức liên quan bị khởi tố.

Còn Minh – người từng bị xem là kẻ “khờ dại” – bỗng trở thành nhân chứng quan trọng.

Một phóng viên hỏi anh trong buổi lấy lời khai:

“Anh có hối hận không, khi mất việc, mất người yêu, thậm chí bị đe dọa, chỉ vì một quyết định không ký?”

Minh im lặng rất lâu. Rồi anh mỉm cười, đôi mắt nhìn xa xăm:

“Có những thứ mất đi rồi sẽ tìm lại được. Nhưng có một thứ, nếu mất, thì chẳng bao giờ còn nữa… đó là sự thanh thản trong lòng.”

Ngoài trời, gió vẫn len lỏi qua từng con phố. Nhưng nắng sớm tràn xuống, nhẹ nhàng ôm lấy gương mặt anh.

Minh nhận ra rằng: Những chông gai mà anh dám bước qua, không hủy hoại anh, mà dạy anh giá trị của chính bản thân.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment