MẸ LÀ DÒNG SÔNG
Con vẫn đi giữa những mùa trăng sáng.
Vai mẹ gầy vẫn nặng gánh nắng mưa.
Mỗi nếp nhăn là một mùa dâu bể.
Mỗi giọt mồ hôi hóa biển chan hòa.
Mẹ là sông, cho con xuôi về bến.
Mẹ là trăng, soi lối giữa đêm dài.
Mẹ là gió, xoa dịu đời con trẻ.
Mẹ là tình yêu… bất diệt trong đời.
Con khôn lớn giữa lời ru ngọt lịm.
Tiếng võng đưa ôm cả tuổi thơ này.
Mẹ lặng lẽ, như dòng sông vẫn chảy.
Cho con đi, dù bão tố vây quanh.
Dẫu con đã đi ngàn phương vạn lối.
Vẫn luôn mang theo bóng dáng mẹ hiền.
Trong tim con, chưa bao giờ phai nhạt.
Mẹ ơi, con nợ mẹ một cuộc đời!

Tác Giả: Trần Minh Hồng