TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NHỮNG ĐIỀU CHÚNG TA KHÔNG GIỮ ĐƯỢC

Có những ngày, chúng ta bỗng thấy đời giống như nắm cát trên tay. Càng siết chặt, cát càng rơi nhanh. Càng muốn giữ lấy, ta càng thấy mất mát.
Người ta thường sợ mất đi điều mình có: Một tình yêu, một người bạn, một tuổi trẻ, một cơ hội… Nhưng càng đi qua nhiều mùa, bạn càng hiểu: Không phải vì bạn giữ không khéo, mà bởi bản chất mọi sự vốn dĩ không thuộc về ta.
Chúng chỉ ghé ngang đời ta một đoạn, để ta học cách mỉm cười, học cách rơi nước mắt, và học cách đứng dậy.

Triết học đôi khi chẳng nằm trong những cuốn sách dày, mà nằm trong khoảnh khắc bạn ngồi lặng nhìn chiếc lá rụng ngoài hiên. Lá rơi không oán trách, cũng chẳng van nài. Nó chỉ rơi, đúng vào lúc nó phải rơi.

Có lẽ, trưởng thành chính là lúc chúng ta hiểu: Những gì bạn không giữ được, không hẳn là đã mất. Nó chỉ đang biến thành một dạng khác – thành ký ức, thành bài học, thành một lớp trầm tích lặng lẽ dưới tâm hồn. Để một ngày nào đó, khi nhìn lại, bạn biết ơn vì mình đã từng đi qua…


Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment