NGỌN GIÓ VÔ HÌNH
Có những điều mà chúng ta không nhìn thấy, nhưng lại âm thầm quyết định hướng đi của cả một đời người.
Giống như ngọn gió vô hình — chẳng ai chạm được, chẳng ai níu được, nhưng tất cả đều chịu ảnh hưởng.
Có khi gió hiền hòa, thổi mát những ngày oi ả, mang đến hương lúa chín từ cánh đồng xa. Có khi gió dữ dội, quật ngã cành cây, xô dạt cánh buồm, khiến chúng ta phải đổi hướng dù không hề mong muốn.
Đời người cũng vậy, đâu phải lúc nào cũng đi theo con đường đã chọn. Có những biến cố bất ngờ, những cuộc gặp gỡ tình cờ, những mất mát chẳng báo trước… tất cả như một luồng gió, đẩy ta về phía khác, buộc chúng ta trưởng thành.
Người ta thường than trách khi gió đổi chiều. Nhưng nhìn kỹ lại, chính ngọn gió vô hình mới giúp bạn rời khỏi chỗ cũ, vượt qua vùng an toàn, học cách đi xa hơn.
Nếu không có gió, con diều chẳng thể bay cao, cánh buồm chẳng thể ra khơi.
Nếu không có những thay đổi ngoài tầm kiểm soát, cuộc đời có lẽ chỉ là một mặt nước phẳng lặng, không bao giờ biết đến sự mênh mông của biển khơi.
Có lẽ, sống khôn ngoan là học cách lắng nghe gió. Khi gió nhẹ, chúng ta tận hưởng sự bình yên. Khi gió mạnh, chúng ta xoay hướng cánh buồm. Và khi gió ngừng thổi, chúng ta học kiên nhẫn, để tự mình chèo chống.
Ngọn gió vô hình chính là đời sống – đôi khi dịu dàng, đôi khi khắc nghiệt, nhưng luôn nhắc nhở rằng: Chúng ta không thể kiểm soát tất cả, ta chỉ có thể lựa chọn cách đi cùng nó.

Tác Giả: Trần Minh Hồng