HẠT BỤI TRONG NẮNG
Đôi khi, giữa dòng đời vội vã, tôi bắt gặp một hạt bụi lơ lửng trong ánh nắng chiều. Nhỏ bé đến mức vô hình, nhưng khi được ánh sáng chạm vào, nó lại lấp lánh, trở nên rực rỡ như một vì sao. Và tôi chợt nghĩ: Con người, có lẽ, cũng giống như hạt bụi ấy.
Chúng ta nhỏ bé giữa vũ trụ bao la. Một đời người so với nghìn năm lịch sử, chỉ như một hơi thở mong manh. Thế nhưng, trong khoảnh khắc tồn tại của mình, chúng ta vẫn có thể tỏa sáng, vẫn có thể để lại dấu ấn trong lòng ai đó, hoặc đơn giản chỉ là làm cho một ngày của người khác trở nên ấm áp hơn.
Hạt bụi trong nắng không mong trở thành mặt trời, cũng chẳng ước hóa thành vầng trăng. Nó chỉ cần được ánh sáng ghé qua, để biết rằng mình không hề vô nghĩa.
Con người cũng vậy, chẳng cần vĩ đại hay phi thường, chỉ cần sống chân thành, biết yêu thương, thì sự tồn tại của chúng ta đã có giá trị.
Điều quan trọng không phải là chúng ta lớn lao đến đâu, mà là trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, chúng ta đã kịp sống trọn vẹn hay chưa.
Một lời an ủi, một vòng tay, một ánh mắt cảm thông… đôi khi chính là “tia nắng” khiến cuộc đời ai đó bớt tối tăm.
Và như thế, cũng đã đủ để gọi là một đời đáng sống.

Tác Giả: Trần Minh Hồng