TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MƯA ĐỎ – KÝ ỨC, HÒA GIẢI VÀ VẾT THƯƠNG CHƯA KHÉP.

(Lời bình luận của Minh Hồng.)

Một bộ phim không chỉ kể về chiến tranh, mà còn nhắc chúng ta học cách đối diện quá khứ để tìm đến sự chữa lành.

Có những bộ phim, khi bước ra khỏi rạp, ta không chỉ mang theo tiếng bom, ánh lửa, hay giọt nước mắt nhân vật, mà còn mang theo cả những câu hỏi lặng lẽ găm vào tim. Mưa Đỏ là một bộ phim như thế. Nó không chỉ tái hiện một trận đánh, một chiến công, mà còn chạm đến nơi mong manh nhất: Bi kịch người Việt trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn.

Lịch sử và điện ảnh: Không chỉ ca ngợi mà còn đối diện.

Người ta thường nói: Lịch sử được viết bởi người chiến thắng. Nhưng điện ảnh, nếu đủ bản lĩnh, không chỉ khắc họa chiến thắng mà còn dám giữ lại những nỗi đau chung.

Trong Mưa Đỏ, Bạn thấy người Việt nổ súng vào nhau, thấy những thân xác trôi dạt trên dòng Thạch Hãn, thấy đôi tay ngập ngừng buông cò vì một bức ảnh nhỏ.

Chiến tranh ở đó không còn rạch ròi đúng – sai, thắng – thua, mà trở thành tấm gương soi: Chúng ta đã từng tàn nhẫn đến mức nào với chính đồng bào mình?

Vết thương cần được nhắc lại, không phải để hằn sâu mà để chữa lành.

Có những cảnh khiến người xem lặng đi vì đau, như ngọn lửa xăng bùng lên thiêu một con người. Có người sẽ hỏi: Có cần thiết không? Có thật không? Và nếu thật, liệu có nên đưa vào một bộ phim thời hòa bình?

Nhưng đôi khi, nghệ thuật cần đủ can đảm để giữ lại những vết thương, để nhắc rằng “khép lại” không phải là “quên đi”. Hòa giải không đến từ việc phủ nhận quá khứ, mà từ sự dũng cảm đối diện với nó.

Ký ức, nếu không được kể lại, sẽ dễ bị lãng quên. Và khi ký ức tập thể mất đi, nguy cơ lặp lại quá khứ sẽ trở thành hiện hữu.

Hoa trên dòng Thạch Hãn: Mẫu số chung của tình người.

Trong phim, có một hình ảnh nhẹ mà nặng như đá: Hai người mẹ rải hoa trên dòng sông cho những đứa con đã ngã xuống ở hai bờ chiến tuyến.

Hình ảnh ấy vượt lên trên chính trị, vượt lên trên ý thức hệ, để nói về một mẫu số chung: Tình mẹ, tình người, tình quê hương. Bởi đến cuối cùng, ai cũng chỉ là con của một dòng sông, một mảnh đất, một dân tộc. Chính khoảnh khắc này cứu bộ phim thoát khỏi sự một chiều, mở ra cánh cửa nhân văn:
Mọi mất mát đều xứng đáng được tưởng niệm, dù đến từ phía nào.

Biểu tượng con chim cũ nhưng chưa bao giờ cạn nghĩa.

Con chim trong Mưa Đỏ có thể gợi nhớ đến Con chim vành khuyên của điện ảnh Hà Nội năm 1962. Nhưng khi bay đi từ ngực một người lính, nó mang theo khát vọng tự do, khát vọng sống sót sau khói lửa.

Biểu tượng ấy có thể không mới, nhưng nó vẫn nhắc nhở ta: Chiến tranh nào rồi cũng phải mở đường cho sự sống, cho cánh bay ra khỏi lằn ranh sinh tử.

Từ Quảng Trị đến Normandy: ký ức chiến tranh trong điện ảnh thế giới

Điện ảnh không chỉ thuộc về một quốc gia, mà còn thuộc về ký ức nhân loại. Nếu Saving Private Ryan khắc họa bãi biển Normandy với máu và nước mắt, thì Mưa Đỏ đưa ta về Quảng Trị, nơi một dân tộc tự chia mình làm hai nửa.

Normandy là ký ức đối ngoại của Mỹ, còn Quảng Trị là vết thương đối nội của Việt Nam. Và chính vì thế, nỗi đau càng khó cất lời, càng cần nghệ thuật để cất lời.

Người Nhật có Rừng Na Uy để viết về sự mất mát tinh thần sau chiến tranh. Người Đức có Der Untergang để tái hiện giờ phút cuối của phát xít, không để ca ngợi mà để tự vấn. Người Việt, với Mưa Đỏ, đã bắt đầu bước vào hành trình kể lại ký ức bằng nốt trầm của chia cắt và hàn gắn.

Không có bộ phim nào hoàn hảo. Mưa Đỏ cũng có hạt sạn, có chỗ nặng tay, có biểu tượng cũ kỹ. Nhưng một tác phẩm nghệ thuật lớn không đo ở độ tròn trịa, mà ở sức gợi.

Bộ phim để lại khoảng trống để người xem tự lấp bằng câu hỏi của chính mình: Ta sẽ nhớ chiến tranh như thế nào? Bạn sẽ kể cho con cháu ra sao? Bạn sẽ giữ lại điều gì để quá khứ thôi là gánh nặng, mà trở thành bài học?

Hòa giải là hành trình tiếp diễn:

Và rồi, chúng ta nhận ra: Chiến tranh chưa bao giờ chỉ ở lại trong quá khứ. Nó vẫn sống trong ký ức của cha ông, trong giấc mơ chập chờn của những cựu binh, trong tiếng khóc thầm của những người mẹ mất con, và trong cách chúng ta nhìn nhau hôm nay.

Mưa Đỏ nhắc rằng hòa giải không phải là một cột mốc để bước qua rồi thôi, mà là một hành trình dài, cần được vun đắp qua mỗi thế hệ.

Có thể một ngày nào đó, khi những bó hoa được thả xuống dòng Thạch Hãn không còn phân biệt bởi “bờ này” hay “bờ kia”. Bạn mới thật sự an lòng gọi nhau hai tiếng đồng bào. Khi ấy, ký ức đau thương không chỉ là vết sẹo, mà trở thành sức mạnh để gìn giữ hòa bình cho tương lai.

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

LỜI NHẬN XÉT:

Trước hết, tôi phải thừa nhận: Mưa Đỏ là một tác phẩm có sức nặng cảm xúc và có nhiều cảnh điện ảnh chạm tới người xem.

Đặt bối cảnh vào trận bảo vệ thành cổ Quảng Trị 81 ngày đêm, bộ phim không chỉ tái hiện bạo lực chiến tranh mà còn cố gắng bới lên những mảng người — những phận người đứng giữa lằn ranh của lịch sử. Khi một phim lịch sử làm cho khán giả “cảm” được, làm cho ký ức tập thể bừng lên, đó đã là một nửa chiến thắng của nghệ thuật.

1) Vấn đề “anh em đánh nhau” và bối cảnh chính trị thiếu đầy đủ.

Ý kiến rằng phim để người Việt đánh người Việt nổi bật, trong khi vai trò của cố vấn Mỹ bị xử lý quá mảnh — đây là nhận xét quan trọng về văn bản lịch sử mà phim chuyển tải. Khi một cuộc chiến có nguồn gốc và diễn tiến phức tạp (sự can dự nước ngoài, xung đột ý thức hệ, chia rẽ xã hội), việc thu nhỏ “kẻ thù” thành một đối tượng mờ nhạt có thể khiến câu chuyện mất bối cảnh hệ thống.

*Lợi: Tập trung vào xung đột nội bộ làm bộc lộ bi kịch cá nhân, tình cảm rạn nứt, và tính “thực” của chiến tranh—đau đớn hơn, gần hơn.

*Hại: Nếu thiếu khung tham chiếu về chính trị và lực lượng ngoại bang, khán giả có thể rơi vào cảm giác rằng chiến tranh chỉ là “anh em đánh nhau”, mất đi tầm nhìn về nguyên nhân, trách nhiệm và bối cảnh lịch sử rộng hơn.

*Kết luận: phim chọn con đường nhân văn, nội tâm hóa xung đột dân tộc — đó là lựa chọn nghệ thuật có giá trị. Nhưng bộ phim sẽ mạnh hơn khi cân bằng được cả hai: Vừa cho thấy bi kịch nội bộ, vừa nhắc tới lý do hệ thống và tác nhân ngoại vi đã đẩy con người vào những lựa chọn đó.

2) Cảnh bạo tàn — trình bày sự thật hay thỏa mãn thị giác?

Hai hình ảnh đối lập bạn nêu — người chiến sĩ buông cò để tha mạng một lính VNCH (khắc họa lòng nhân) và cảnh tra tấn dã man (treo lên, đổ xăng đốt) — đặt ra câu hỏi đạo đức: phim đang chọn thuật kể nào về bạo lực?

*Khi phim đưa vào hình ảnh man rợ, mục đích có thể là tố cáo, là ghi lại sự tàn nhẫn của chiến tranh để khán giả không quên. Nhưng điện ảnh cũng dễ rơi vào cạm bẫy “tả thực rợn người” để gây sốc, thay vì giải thích nhận thức cho hành động đó (tại sao, ai làm, hậu quả?)

*Ở thời điểm hòa hợp dân tộc, nhà nghệ sĩ có trách nhiệm phân biệt giữa ghi nhận lịch sử và kích thích thù hận. Nếu cảnh tàn bạo không được đặt trong ngữ cảnh rõ ràng (nguồn gốc, hệ quả, nhân vật chịu trách nhiệm) thì nó có thể kích hoạt cảm xúc thù địch hoặc gây tổn thương cho khán giả hơn là dẫn tới hiểu biết.

Gợi ý nghệ thuật: Nếu giữ lại cảnh như vậy, phim có thể thêm một khoảnh khắc phản ánh hậu quả tâm lý của kẻ đã làm điều man rợ, hoặc cho thấy nạn nhân/những người chứng kiến phản ứng như thế nào — để cảnh không thành “điểm nhấn rùng rợn” mà thực sự đóng góp vào câu chuyện nhân văn và lịch sử.

3) Biểu tượng con chim — quen nhưng vẫn có giá trị

Hình ảnh chim và người lính là biểu tượng quen thuộc của nền điện ảnh kháng chiến (bạn so sánh đúng với Con chim vành khuyên). Sự “không mới” của biểu tượng không đồng nghĩa vô dụng: biểu tượng mạnh khi được đặt trong ngữ cảnh mới.

*Nếu Mưa Đỏ dùng con chim như điểm nối giữa ký ức — tự do — sự sống, nhưng xử lý bằng hình ảnh, nhạc nền, và liên kết cảm xúc một cách tinh tế thì nó vẫn có thể chạm sâu.

*Nếu bộ phim chỉ “mượn” biểu tượng cũ mà không mang thêm suy tư mới, khán giả có quyền cảm thấy thiếu sáng tạo.

*Lời khuyên: Khai thác chiều sâu biểu tượng — khiến nó trở nên độc đáo bằng các lớp ngữ nghĩa (ví dụ: Chim là tự do cá nhân, là ký ức bị thất lạc, là lời hẹn ước của những người mẹ rải hoa).

4) Kỹ thuật điện ảnh và giọng điệu đạo diễn (một vài nhận xét chung.)

Dù bạn không nêu chi tiết kỹ thuật, từ những gì phim đạt được có thể suy ra vài điểm mạnh thường thấy ở tác phẩm thành công: Diễn xuất chân thực, chọn góc máy gần người để cảm nhận nỗi đau, nhịp dựng căng — xả hợp lý, âm thanh (tiếng mưa, tiếng bom, tiếng cầu kinh) dùng như một nhân vật. Những yếu tố này khi đồng bộ sẽ tạo nên trải nghiệm “đời” chứ không chỉ là “lịch sử”.

5) Vai trò của nghệ thuật trong quá trình hòa hợp ký ức.

Một bộ phim lịch sử như Mưa Đỏ không chỉ là giải trí hay tái hiện trận đánh — nó tham gia vào việc kiến tạo ký ức tập thể.

Vì vậy, nhà làm phim cần cân nhắc: Phim muốn ghi nhớ nỗi đau để tránh lặp lại, hay nhấn vào kẻ thù để kích hoạt căm hờn? Câu trả lời sẽ ảnh hưởng đến cách phim được tiếp nhận trong bối cảnh hòa giải dân tộc.

Ý tốt của phim ở những khoảnh khắc nhân văn (người cứu người, hai bà mẹ rải hoa) là dấu hiệu mạnh mẽ cho thấy đạo diễn và biên kịch chọn lối đi hướng tới đồng cảm. Tôi đánh giá cao điều đó, và cho rằng phim có thể dùng những khoảnh khắc ấy làm đòn bẩy để giảm thiểu những cảnh gây chia rẽ không cần thiết.

*Kết luận:

Tóm lại, Mưa Đỏ là một tác phẩm đáng trân trọng: Dám đưa người xem vào giữa bão lửa cảm xúc, có nhiều chi tiết nhân văn khiến người xem nặng lòng. Tuy nhiên, để trở thành một “tác phẩm lịch sử hoàn hảo” trong thời đại hòa hợp, phim có thể cân nhắc:

*Bổ sung hoặc nhấn rõ bối cảnh chính trị (để tránh cảm giác “anh em tự đánh nhau” thiếu nguyên nhân);

*Xử lý cảnh bạo tàn với trách nhiệm giải thích/nhân hóa, tránh chỉ dựng cảnh để sốc;

*Biến những biểu tượng quen thuộc thành suy tư mới mẻ, cá nhân hóa chúng qua góc nhìn nhân vật.

*Cuối cùng, xin chúc mừng nhà văn Chu Lai, đạo diễn Đặng Thái Huyền, dàn diễn viên và ê-kíp — vì đã dâng lên khán giả một tác phẩm đủ mạnh để khiến người ta muốn tranh luận. Những bộ phim như vậy — dù có “hạt sạn” — mới là chất liệu để xã hội nhìn lại, đối thoại và dần chữa lành.

Leave a comment