MÙA VU LAN
Vu Lan không chỉ là mùa hiếu hạnh, để con người nhớ về cha mẹ, ông bà, tổ tiên. Đó còn là mùa của sự tỉnh thức. Trong tiếng chuông chùa ngân, chúng ta nhận ra đời sống vốn vô thường, thân người mong manh như sương khói.
Bởi vậy, hiếu thảo không chỉ là những nghi lễ, mà là sự hiện diện trọn vẹn bên cha mẹ khi còn có thể, là một lời thưa hỏi, một ánh mắt trìu mến, một bàn tay nắm lấy bàn tay.
Nhưng Vu Lan cũng mở ra một cánh cửa rộng hơn – cửa từ bi. Bởi khi biết thương cha mẹ, chúng ta cũng học cách thương những người không máu mủ, những ai đang lầm than, khổ lụy.
Từ bi không chỉ để dành cho người thân, mà là ngọn lửa soi sáng nhân gian.
Và hơn thế nữa, Vu Lan nhắc chúng ta buông xả. Buông hận thù để lòng nhẹ nhõm. Buông sân si để thấy trời trong. Buông cả những níu kéo vô ích, để tình thương không bị ràng buộc bởi ích kỷ.
Vu Lan, vì thế, không chỉ là một ngày lễ. Đó là lời nhắc dịu dàng rằng: Sống hiếu nghĩa, sống từ bi, và học cách buông xả chính là con đường đưa ta đến bình an.
Xin gửi đến tất cả mọi người một mùa Vu Lan an lành, hiếu hạnh và tròn đầy thương yêu.
Cầu chúc cho ai còn cha mẹ sẽ trân trọng từng phút giây sum vầy, và ai đã mất cha mẹ sẽ tìm thấy sự bình yên trong lòng.
Mong rằng ngọn lửa từ bi và tinh thần buông xả của Vu Lan sẽ thắp sáng trong mỗi trái tim, để thế giới này dịu dàng và nhân ái hơn.
Mùa Vu Lan trăng treo vằng vặc.
Chuông chùa rơi từng giọt vô thường.
Đóa hồng cài, đâu chỉ yêu thương.
Mà nhắc nhớ: Đời người là tạm.
Ơn cha mẹ, biển trời sâu thẳm.
Nợ sinh thành, chẳng gỡ được đâu.
Nhưng Vu Lan không chỉ một màu.
Mà mở rộng tình thương nhân thế.
Ai giữ hận, lòng thêm bóng tối.
Ai buông ra, sẽ thấy bình an.
Tình phụ mẫu – gốc rễ muôn ngàn.
Mở thành suối tưới tràn nhân loại.
Vu Lan dạy: Thương cha, nhớ mẹ.
Cũng thương người, chẳng phải máu mủ
Một lời tha thứ hóa thiên đàng.
Một niệm từ bi thành cõi tịnh.
