CON NGƯỜI SỐNG GIỮA HAI CỰC ĐỐI NGHỊCH
Theo Victoria Tran Huynh (bác sĩ tâm lý/ chuyên gia tâm lý.) Mỗi con người giống như một cây nến cháy ở cả hai đầu. Một đầu là khát vọng vươn tới ánh sáng – lý trí, sự kiểm soát, sự “hoàn hảo” mà người ta luôn hướng về.
Đầu kia là bóng tối – cảm xúc bản năng, sự bất an, những nỗi sợ ẩn sâu.
Chúng ta sống trong sự căng kéo không dứt giữa hai cực ấy. Càng muốn sáng suốt bao nhiêu, ta càng cảm thấy yếu đuối bấy nhiêu.
Càng muốn yêu trọn vẹn bao nhiêu, ta càng sợ bị tổn thương bấy nhiêu.
Victoria từng viết trong sổ tay trị liệu của mình:
“Con người là sinh vật biết mâu thuẫn với chính mình, nhưng cũng nhờ mâu thuẫn ấy mà người ta trưởng thành. Nếu chỉ có lý trí, ta trở thành cỗ máy khô cứng. Nếu chỉ có cảm xúc, ta dễ tan vỡ như thuỷ tinh mỏng. Nhưng chính khi đứng giữa lằn ranh mỏng manh ấy, ta học được sự quân bình.”
Nghịch lý của đời sống là: Ta không bao giờ thoát khỏi hai cực đối nghịch đó, ta chỉ học cách điều hòa chúng.
Sống không phải để chọn bên nào, mà để hiểu rằng: Ánh sáng cần bóng tối để được thấy rõ, còn yêu thương cần nỗi sợ để trở nên sâu sắc.
Có lẽ, Victoria tin rằng: Mỗi con người đều mang trong mình hai dòng chảy ngược chiều, và trưởng thành là khi người ta biết bơi giữa chúng mà không chìm.
…………………………………………………
Giữa Hai Cực Đối Nghịch – Bài giảng nhỏ của Victoria.
Chúng ta sống giữa hai cực đối nghịch.
*Một bên là lý trí – phần muốn kiểm soát, muốn gọn gàng, muốn trở nên hoàn hảo và vững vàng.
*Một bên là cảm xúc – phần mềm yếu, bản năng, dễ tổn thương, và thường xuyên khiến ta rơi vào hỗn loạn.
Con người không phải cỗ máy để chỉ chọn một bên. Ta là sinh thể phức tạp, vừa mong được yêu vừa sợ mất đi tình yêu. Vừa khao khát tự do vừa muốn có điểm tựa an toàn, vừa muốn trưởng thành vừa tiếc nuối tuổi thơ. Mỗi bước tiến của chúng ta đều là một bước đi trên sợi dây căng, mà ở hai đầu là những lực kéo trái ngược.
*Hãy tưởng tượng, mỗi người chúng ta là một con thuyền nhỏ.
*Lý trí là cánh buồm – nó đưa ta tiến lên phía trước, vững vàng trước gió.
*Cảm xúc là dòng nước – khi dịu dàng, nó nâng thuyền đi xa; khi giận dữ, nó có thể nhấn chìm ta.
Nhưng nếu không có nước, cánh buồm kia cũng trở nên vô nghĩa. Thuyền chỉ đi được khi cả hai cùng tồn tại.
Điều quan trọng là: Hãy tập lắng nghe cả hai cực bên trong mình. Khi nước nổi giận, bạn học cách giữ thăng bằng. Khi buồm quá căng, bạn học cách buông nhẹ. Sự sống không đòi ta chọn, mà dạy ta điều tiết.
Nếu chỉ toàn lý trí, ta thành cỗ máy. Nếu chỉ toàn cảm xúc, ta tan vỡ như mảnh thủy tinh.
Nhưng khi chúng ta biết mình vừa sáng vừa tối, vừa mạnh mẽ vừa mong manh, thì đó là lúc ta thực sự chạm đến bản chất con người.
Vậy nên, hãy biết trân trọng cả nỗi yếu đuối và sức mạnh của bản thân. Chúng không hề loại trừ nhau. Chúng tạo nên ta.
Etter holde kurs…
Sau buổi học, trong bối cảnh tâm lý – giáo dục, mọi người ra về.
Ngoài kia, Oslo, buổi chiều xuống chậm rãi, ánh sáng trải dài trên những ô cửa kính. Có lẽ trong khoảnh khắc ấy, mỗi người đều cảm nhận được rằng: Sống giữa hai cực đối nghịch không phải là bi kịch, mà là quà tặng để ta học cách làm người.

(Victoria Tran Huynh)