TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CON NGƯỜI LÀ SINH VẬT LẠ LÙNG

Buổi tối, căn phòng khách nhỏ sáng lên bởi ánh đèn vàng, cửa sổ hắt những vệt mưa dài.
Người cha, sáu mươi tuổi, ngồi trầm ngâm bên chiếc ghế gỗ quen thuộc.
Ông đã từng là trụ cột, một người đàn ông mạnh mẽ, nhưng nay về hưu, trong lòng đầy vết xước của quá khứ.

Người con trai ba mươi tuổi bước vào, gương mặt mệt mỏi sau một ngày dài. Cậu khao khát thoát khỏi “cái bóng” của cha, nhưng lại không biết cách nào. Chỉ một lời nói vụng về cũng đủ thổi bùng cơn giận dữ.
“Cha lúc nào cũng áp đặt!” Con trai gắt lên.

“Còn con, chỉ biết trách móc mà chẳng hiểu gì!” Người cha đập tay xuống bàn.

Tiếng mưa ngoài cửa sổ rơi như những nhát dao vào khoảng lặng. Người mẹ, năm mươi lăm tuổi. lặng lẽ đứng giữa hai người, đôi mắt đỏ hoe.
Bà vẫn luôn là chiếc cầu nối mong manh, nhưng hôm nay, sự mong manh ấy chực chờ đổ vỡ.

Vài ngày sau, trong bệnh viện trắng lạnh, người cha bất ngờ nằm trên giường bệnh vì một cơn đau tim.
Người con tất bật lo toan mọi thứ: Thủ tục, thuốc men, gọi bác sĩ.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, sự bướng bỉnh thường ngày bỗng biến mất, thay vào đó là ánh mắt lo lắng tột cùng.

Nhìn cha thở nặng nhọc, người con lần đầu nhận ra: Đằng sau cái vẻ cứng rắn kia, cha đã âm thầm hy sinh cả một đời cho con.
Và trong chính sự bối rối, người cha cũng nhận ra: Đứa con trai tưởng như xa cách kia, lại yêu thương ông nhiều đến thế.

Người mẹ ngồi bên giường, thì thầm như nói với cả hai:
“Con người lạ lắm – chỉ khi đứng trước mất mát, người ta mới biết cần nhau đến nhường nào.”

Vài tuần sau.
Gia đình lại ngồi trong căn phòng khách quen thuộc. Nhưng ánh sáng hôm nay khác nhiều. Trong trẻo hơn, ấm áp hơn.

Người cha và người con im lặng nhìn nhau. Không còn oán trách, không còn khoảng cách. Chỉ một cái gật đầu nhẹ, rồi cả hai mỉm cười.
Cha nói khẽ:
“Ta từng nghĩ: Con người luôn ích kỷ…”
Con trai tiếp lời:
“Nhưng hóa ra, khi biết bao dung, người ta lại mạnh mẽ hơn cả.”

Người mẹ ngồi giữa, đôi bàn tay nắm lấy hai bàn tay của chồng và con trai.
Giọng bà nhẹ như gió thoảng:
“Con người là sinh vật lạ lùng: Vừa mong manh, vừa kiên cường; vừa ích kỷ, vừa bao dung.”

Ngoài trời, ánh nắng đầu ngày khẽ nghiêng qua ô cửa sổ. Và trong căn phòng nhỏ, ba con người ngồi cạnh nhau.Tay nắm chặt tay, như một biểu tượng giản dị của sự hòa giải và yêu thương.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment