CUỘC ĐỜI
Con người thường mải miết đi tìm hạnh phúc, nhưng không biết rằng hạnh phúc không phải đích đến, mà là cách chúng ta bước đi giữa những ngày thường.
Mỗi nỗi đau, mỗi thất bại, mỗi lạc mất đều là tấm gương phản chiếu tâm hồn, giúp ta nhận ra mình mạnh mẽ và yếu mềm ra sao.
Khi ta biết đối diện nỗi cô đơn mà không trốn tránh, mới thấy cô đơn cũng là thầy dạy lòng mình kiên nhẫn. Và mỗi giọt lệ lại là nước nuôi cây hiểu biết bên trong.
Cuộc đời không chờ ai, nhưng cũng không bỏ rơi ai. Nó chỉ yêu cầu ta tỉnh thức – nhìn rõ, cảm sâu. Và học cách chọn lựa giữa những điều ta có thể thay đổi và những điều phải chấp nhận.
Con người là sinh vật lạ lùng: vừa mong manh, vừa kiên cường; vừa ích kỷ, vừa bao dung.
Hiểu được sự mâu thuẫn ấy, ta mới biết tha thứ, biết thương, và biết trân trọng những khoảnh khắc nhỏ bé, nơi bình yên nhoi nhói mà vẫn quý giá.
Và cuối cùng, sống là học cách buông tay mà không buông lòng, biết yêu thương mà không giam giữ.
Biết lắng nghe tiếng gió, tiếng mưa, tiếng nhịp tim mình giữa dòng đời hỗn loạn.
Bởi khi ta học được điều đó, dù bước đi trên con đường dài và nhiều gập ghềnh. Lòng vẫn nhẹ, tâm vẫn sáng, và cuộc đời trở nên… đáng sống hơn từng khoảnh khắc.

Tác giả Trần Minh Hồng