GIÀN HIÊN CUỐI HẠ
Ngoài sân vườn, giàn hiên vươn lên như một khung trời nhỏ, nơi những nhành lá quấn quýt, đan thành bóng râm dịu mát.
Cuối tháng Tám, mùa hạ như chậm bước, nhưng cây lá vẫn còn xanh tươi, chưa kịp ngả sang vàng.
Thứ màu xanh ấy khiến tôi thấy mình như còn giữ lại chút hạ trong lòng bàn tay, như kỷ niệm chưa vội rời đi.
Tôi ngồi đó, dưới giàn hiên, với ly cà phê đen đá còn ướm hơi lạnh ngoài thành cốc. Vị đắng dịu lan nơi đầu lưỡi, hòa cùng sự tĩnh lặng của khu vườn, của bầu trời Na Uy thanh sạch.
Chẳng có gì gấp gáp, chẳng có gì chen lấn. Chỉ có tiếng gió thì thầm qua nhành cây, tiếng chim muộn dạo khúc cuối ngày, và ánh nắng nghiêng vàng như tấm khăn mỏng phủ xuống hiên nhà.
Giàn hiên ngoài sân không chỉ là chỗ ngồi. Nó là một khoảng trời nhỏ để soi lại chính mình.
Khi thành phố Oslo ngoài kia tất bật, khi nhịp sống hiện đại cuốn người ta về phía trước, thì giàn hiên trong vườn nhà tôi lại như một cánh cửa bình yên vốn dĩ ở trong lòng, cho sự lãng quên giữa những ngày vội vã.
Có lẽ, an yên không phải là trốn chạy, cũng chẳng phải là có tất cả. An yên chỉ là một khoảnh khắc giản dị – như giọt cà phê đắng tan trên đầu lưỡi, như bóng giàn hiên che đi chút nắng muộn, như sắc xanh của cây lá vẫn kiên nhẫn cuối mùa.
Ngồi thêm một chút, tôi thấy mình cũng giống giàn hiên này: Vững vàng, lặng lẽ, mở ra cho cây lá vươn lên, cho bóng râm ngã xuống.
Ở Na Uy, sự thanh bình không nằm ở chỗ có bao nhiêu tiện nghi, mà ở việc bạn có thể ngồi yên dưới giàn hiên, hít thở một hơi dài, và biết rằng mình còn hiện diện, còn lắng nghe, còn cảm nhận được cái đẹp rất thường ngày.
Và thế là, cuối hạ bỗng trở thành mùa của sự thảnh thơi.
Dưới giàn hiên lặng im.
Ly cà phê tan chậm.
Lá còn xanh cuối hạ.
Như lòng người bình yên.
Gió thì thầm khe khẽ.
Nắng rót vàng xuống hiên.
Khoảnh khắc thành vô tận.
Trong một ngày an nhiên.



