TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHUYỆN BA NGƯỜI BẠN (Tiếp theo)

Chương 3: Ly Cà Phê Đắng Ngọt

Một buổi sáng đầu tuần, mưa lất phất rơi. Cái lạnh se se khiến ba bà bạn rủ nhau ghé vào quán cà phê nhỏ cuối phố. Quán yên tĩnh, tiếng nhạc du dương, hương cà phê thơm ngát.

Bà Mai gọi một ly đen không đường, bà Lan chọn bạc xỉu béo ngọt, còn bà Hương thì nhâm nhi ly cà phê nâu. Khi cà phê bưng ra, mỗi ly mang một sắc thái riêng, như ba cuộc đời khác biệt nhưng vẫn ngồi chung một bàn.

Bà Mai nhấp ngụm cà phê đen, mắt khẽ nhíu lại:
– Đắng thật, nhưng tỉnh. Cũng giống như những nỗi đau mình từng đi qua. Đắng lúc đó, nhưng nhờ vậy mà mình lớn lên, biết nhìn đời sâu hơn.

Bà Lan cười nhẹ, quậy ly bạc xỉu:
– Còn tui thì ngọt cho dễ uống. Giống như hồi còn trẻ, cứ thích tình cảm phải lãng mạn, dịu dàng. Nhưng thiệt ra, ngọt nhiều quá thì mau ngấy. Bây giờ nghĩ lại, thấy mình cũng… trẻ con ghê.

Bà Hương đưa thìa khuấy nhẹ, nhìn ly nâu sóng sánh:
– Tui thì ở giữa. Vừa đắng vừa ngọt. Có khi thương một người, họ không trọn vẹn, nhưng cũng không bỏ được. Cái vị lưng chừng đó theo hoài, hóa ra lại hợp với mình.
Ngoài trời, mưa lất phất rơi trên cửa kính, từng giọt tí tách nghe như nhịp thời gian nhỏ xuống. Ba người im lặng một lúc, mỗi người ngẫm riêng mình.

Rồi bà Mai thở dài, giọng trầm:
– Có lẽ đời sống không khác gì cà phê. Quan trọng không phải là đắng hay ngọt, mà là mình uống với ai, trong hoàn cảnh nào.

Bà Lan bật cười khe khẽ:
– Ừ, cà phê một mình thì buồn, cà phê ba mình thì vui. Chứ cà phê với người từng thương… thì chắc rối lắm.
Câu nói khiến cả ba cùng bật cười, tiếng cười xua tan màn mưa ngoài phố.
Bà Hương nhìn hai bạn, ánh mắt rưng rưng mà ấm áp:
– Mỗi ly cà phê sáng nay đều có một câu chuyện. Cũng như tụi mình, ba cuộc đời, ba hương vị, nhưng ngồi lại với nhau thì hóa thành một bàn tròn đầy đủ.

Ly cà phê trên bàn vơi dần, nhưng dư vị còn đọng mãi. Đắng, ngọt, lưng chừng – tất cả đều trở thành một phần ký ức. Trong buổi sáng mưa ấy, ba bà bạn già thấy lòng mình nhẹ nhõm, như vừa uống xong một ngụm đời.
………………………………………………………………………………………………………………………………………………………..

Chương 4: Bữa Cơm Chiều – Mùi Cá Kho Tộ

Chiều hôm ấy, trời bất ngờ đổ gió. Ba bà bạn chẳng ai muốn ra ngoài, bèn rủ nhau nấu một bữa cơm tại nhà bà Hương.
Bà Mai xắn tay áo, vừa rửa cá vừa lẩm bẩm:
– Hồi còn ở quê, bữa nào có cá kho tộ là coi như… cả nhà sum vầy, chan cơm hết nồi.

Bà Lan thì đứng bên nhặt rau muống, thi thoảng cười:
– Ờ, món này nghe mùi thôi đã thấy nhớ tuổi nhỏ. Hồi đó nghèo, kho cá mặn để ăn cả ngày. Vậy mà ngon dữ thần.
Bà Hương cẩn thận nhóm bếp, đặt cái nồi đất lên, bỏ đường thắng cho khói khẽ bay, rồi đổ cá vào rim. Tiếng xèo xèo, mùi thơm của nước màu, của hành tỏi phi vàng, của cá thấm gia vị tỏa khắp gian bếp.
Khi nồi cá sôi liu riu, cả ba ngồi quanh chiếc bàn gỗ cũ. Một nồi cơm trắng, dĩa rau muống luộc xanh mướt, chén nước mắm tỏi ớt đỏ au – giản dị mà đầy hồn.

Bà Mai gắp miếng cá, chan chút nước kho, nhắm mắt tận hưởng:
– Trời ơi, y như đang ngồi ăn ở mái hiên nhà ngoại năm nào. Chỉ thiếu tiếng gà cục tác nữa thôi.
Bà Lan bỗng im lặng, mắt thoáng rưng rưng:
– Hồi còn chồng con sum vầy, bữa cơm chiều với cá kho tộ là chuyện thường. Giờ… tụi nhỏ tứ xứ, mình lủi thủi… Tưởng quên rồi, ai dè vẫn nhớ da diết.

Cả bàn lặng đi một nhịp. Rồi bà Hương đặt đũa xuống, mỉm cười hiền:
– Bữa cơm chiều đâu phải lúc nào cũng cần đông đủ. Chỉ cần có người ngồi chung, biết lắng nghe nhau, thế là đủ rồi.
“Mưa gõ nhịp đều đều, như bàn tay ai gõ khẽ lên miền ký ức.”
Giữa khoảnh khắc ấy, ba người bạn già cảm thấy trong lòng mình lấp đầy khoảng trống.

Bữa cơm chiều – mùi cá kho tộ. mang màu sắc quê nhà, mộc mạc và chan chứa tình người. Vì bữa cơm chiều luôn gợi nhớ ký ức gia đình, ấm cúng và thân thương.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment