TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHUYỆN BA NGƯỜI BẠN

CHƯƠNG 1: BÁNH MÌ TÌNH CẢM

Sáng sớm, con hẻm nhỏ đã rộn ràng tiếng rao quen thuộc:

“Bánh mì nóng giòn đây… ai ăn bánh mì hông?”

Mùi bánh mì thoang thoảng, lẫn trong hương cà phê phin nhỏ giọt từ quán nhỏ đầu xóm của bà Hương.

Quán không biển hiệu, chỉ vài bộ bàn ghế gỗ cũ, mấy tấm bạt xanh che nắng, nhưng lại là nơi ba bà bạn già – Hương, Lan, Mai – ngồi tụ tập chuyện trò mỗi ngày.

Bà Hương sáng nào cũng nhanh nhảu hơn ai hết. Bà vừa pha ấm trà xanh vừa tủm tỉm cười, rồi bất ngờ huơ huơ một ổ bánh mì nóng hổi trước mặt hai bà bạn:

– Mấy bà ơi, nghe tui kể nè! Hôm qua, ông Tú đi ngang hàng bánh mì bà Ba, mua một ổ rồi cười hề hề, nói:
“Bà cho thêm một chút tình cảm vào đi!”

Nói xong, bà Hương phá lên cười, đến nỗi nước trà trong ly sóng sánh tràn ra ngoài.

Bà Lan đang ngồi chéo chân, vừa nghe vừa làm bộ giật mình, suýt ngã ngửa ra ghế:

– Trời đất ơi, thêm tình cảm vô bánh mì hả? Vậy mai tui ra chợ mua bánh tiêu, chắc cũng xin “thêm tình thương” vô luôn, coi có ngọt lịm hết hồn không!

Cả quán vang lên tiếng cười sảng khoái. Một vài đứa trẻ con đang chơi bắn bi ngoài ngõ cũng ngó

vào, chẳng hiểu gì nhưng thấy ba bà cười, chúng cũng cười theo.

Bà Mai, người điềm đạm nhất trong ba người. chỉ lắc đầu. Nhưng khóe miệng cũng cong lên đầy ý vị. Bà đưa tay vuốt tóc, chậm rãi nói như đúc kết:

– Ha ha… thiệt ra đời cũng giống ổ bánh mì thôi. Bánh mì khô khốc thì ăn không nổi, phải thêm chút gia vị mới thấy ngon. Người với người cũng vậy, sống mà không có chút tình cảm, chút thương nhau, thì đắng ngắt à.

Nghe tới đó, bà Hương và bà Lan cùng gật gù. Tiếng gió thổi qua hàng cau, làm mấy tàu lá khua xào xạc, như đồng tình với triết lý của bà Mai.

Một người đàn ông đạp xe ngang qua, nghe lỏm được câu chuyện cũng bật cười:

– Ờ, đúng đó mấy bà. Có tình cảm thì bánh mì nào cũng ngon!

Ông đạp xe đi rồi, nhưng tiếng cười của ba bà Tám vẫn còn lan mãi trong con ngõ nhỏ. Câu chuyện tưởng chừng tầm phào, nhưng lại làm cho buổi sáng hôm ấy thêm phần ấm áp, như có thứ “gia vị đặc biệt” rắc lên cuộc sống đời thường.

Ba bà ngồi nhâm nhi trà, ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, tiếng cười rộn rã hòa cùng mùi bánh mì giòn thơm. Họ biết, một ngày mới lại bắt đầu, đầy ắp những chuyện “thêm mắm thêm muối” đang chờ.

………………………………………………….

CHƯƠNG 2: DƯA HẤU TRÁI TIM

Chiều hôm ấy, ba bà bạn già lại tụ tập dưới gốc mận trước hiên nhà bà Mai.

Trên cái bàn gỗ đã sờn bóng, một trái dưa hấu to đùng được đặt ngay ngắn, da xanh mướt, bóng loáng như vừa mới hái ngoài ruộng.

Bà Lan xoa tay hào hứng:

– Hôm nay tui đãi đặc biệt nghen. Trái dưa này tui mua ngoài chợ, người ta quảng cáo dữ lắm:

“Dưa hấu trái tim, ngọt lịm tới cuống họng!” Nghe xong là tui móc ví liền, khỏi trả giá.

Nói rồi, bà lấy con dao bén, chặt một đường dứt khoát. Vỏ nứt ra, đỏ au bên trong. Cả ba bà tròn mắt nhìn.

– Ủa, nó thiệt sự có hình trái tim kìa! – bà Hương reo lên, chỉ vào thớ thịt đỏ mọng bên trong có hình lõm xuống, hệt như trái tim được vẽ bằng tay vụng về.

Bà Mai múc một miếng bỏ vô miệng, gật gù:

– Ừ, ngọt thiệt. Mà mấy bà biết hông, nhìn vậy chớ, đời người mình cũng giống trái dưa hấu này đó. Vỏ ngoài xanh mướt, ai nhìn cũng tưởng chắc bền, chắc lành. Nhưng bên trong, nếu không có cái lõi đỏ mọng – tức là trái tim còn tươi mới – thì chẳng còn gì để mà thưởng thức.

Bà Lan nghe vậy thì gõ gõ cán dao xuống bàn, cười khanh khách:

– Trời ơi, bà Mai ơi, bà nói kiểu này mai mốt người ta không mua dưa để ăn nữa, mà mua để soi đời đó nha. Nhưng mà… đúng thiệt, nhìn trái dưa hấu thấy cũng nhớ hồi trẻ. Tim tụi mình lúc đó cũng đỏ mọng vầy, còn bây giờ… chắc hơi… lạt rồi hen?

Câu nói làm cả ba bà bật cười. Cười rồi, họ lại im lặng vài giây, như có chút gì nghèn nghẹn.

Tuổi trẻ với những trái tim rực rỡ đã lùi xa, nhưng may mắn thay, họ vẫn còn ngồi đây, bên nhau, có thể vừa cắn miếng dưa ngọt lịm, vừa nhắc lại chuyện đời.

Một đứa cháu ngoại của bà Hương chạy ùa ra, miệng dính đầy nước dưa, hồn nhiên hỏi:

– Ngoại ơi, sao trái tim lại nằm trong trái dưa hấu vậy?

Cả ba bà nhìn nhau, rồi bà Mai bật cười, xoa đầu đứa nhỏ:

– Vì bất cứ thứ gì trên đời, cũng cần có một trái tim để mà sống.

Đứa bé nghe xong chẳng hiểu bao nhiêu, nhưng nó cười toe, gặm tiếp miếng dưa, nước ngọt chảy xuống cằm. Tiếng cười trẻ thơ làm buổi chiều thêm rộn rã.

Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ mái ngói, ba bà nhìn trái dưa hấu lõm hình trái tim mà ngẫm ngợi. Hóa ra, hạnh phúc nhiều khi đơn giản lắm. Chỉ cần ngồi bên nhau, ăn một miếng dưa ngọt, và để trái tim còn biết rung động, thế là đủ.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment