TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ĐÁ CÓ BIẾT ĐAU KHÔNG?

Người ta thường nghĩ đá là vật vô tri, vô giác. Nó nằm yên trong lòng đất hàng triệu năm, chịu mưa nắng dập vùi, gió bão mài mòn, mà chẳng kêu than. Nhưng nếu chúng ta lặng nhìn, hẳn sẽ thấy:
Đá cũng mang trong mình một thứ ký ức – ký ức của những vết xước, của những va chạm, của thời gian chảy qua.

Vậy thì, đá có biết đau không?
Có lẽ là có, chỉ khác là đá không kêu lên như con người. Nỗi đau của đá lặng lẽ hơn, sâu thẳm hơn.
Nó hóa thành rêu xanh bám phủ, hóa thành đường nứt gãy, hóa thành bóng thời gian sẫm lại.
Trong cái nhìn của đời sống, con người cũng giống đá. Chúng ta cũng mang trên thân mình những vết nứt, những tổn thương, những khuyết thiếu không thể lành ngay.

Nhưng thay vì giữ sự lặng yên như đá, người ta thường la hét, than van, oán trách.
Đá thì im lặng, nhưng im lặng ấy không phải vô cảm, mà là một cách chấp nhận.

Biết đâu, chính sự lặng im ấy lại là minh chứng cho một thứ sức mạnh sâu xa: Sức mạnh của sự bền bỉ.

Đá không né tránh gió mưa, cũng chẳng cần chứng minh nỗi đau. Nó đơn giản hiện diện, bào mòn nhưng vẫn còn đó, như lời nhắc nhở rằng: Nỗi đau không hủy diệt ta, nỗi đau chỉ khắc sâu hình hài của ta trong vũ trụ này.

Có khi, học cách đau như đá – lặng lẽ, bền bỉ, để rồi hóa thân thành một phần của đất trời – lại là con đường đưa con người đến sự an nhiên.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment