OSCAR VÀ CÁNH CỬA THỜI GIAN (Tiếp theo)
CHƯƠNG 4: BẠN ĐỒNG HÀNH LẠ THƯỜNG
Oscar đi dọc con đường mòn nhỏ xuyên qua khu rừng nhỏ. Lòng vẫn còn tràn đầy những suy nghĩ về người đàn ông lớn tuổi và bài học về ký ức.
Bỗng nhiên, Oscar nghe thấy tiếng bước chân nhẹ phía sau.
“Xin chào!” Một giọng nói trong trẻo vang lên. Oscar quay lại và thấy một cô bé khoảng bằng tuổi Oscar, cô bé tóc dài dễ thương.
Cô bé bước đến và nói:
“Tôi là Hedvig Astrid,” cô bé nói với nụ cười tươi. “Tôi cũng đang tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi lớn của cuộc đời.”
Oscar cảm thấy vui lạ. Lâu rồi Oscar chưa gặp ai hiểu mình đến như vậy.
Oscar cười và nói:
“Tôi là Oscar. Bạn đã đi được bao xa rồi?”
Hedvig Astrid chỉ tay về phía một cây cầu nhỏ bắc qua con suối trong vắt. Hedvig Astrid nói:
“Phía trước là Cầu Niềm Tin. Nó không phải cầu bình thường đâu. Chỉ những ai dám tin vào chính mình và người khác mới có thể đi qua.”
Oscar nhìn cây cầu gập ghềnh, vài tấm ván gỗ bị mục nát và lung lay theo từng nhịp gió.
Oscar cảm thấy hơi lo sợ nhưng cũng háo hức:
“Chúng ta hãy cùng nhau bước qua nhé.”
Oscar và Hedvig Astrid nắm tay nhau, họ bắt đầu đặt từng bước chân lên những tấm ván gỗ cũ kỹ.
Gió thổi mạnh khiến cây cầu rung lên từng hồi, lòng họ như bị thử thách từng giây phút.
“Nếu sợ hãi, chúng ta sẽ mất thăng bằng, nhưng nếu tin tưởng, chúng ta sẽ an toàn.” Hedvig Astrid nói với Oscar.
Oscar cố gắng hít thở sâu, nhìn vào mắt Hedvig Astrid để lấy can đảm.
Dần dần, Oscar cảm nhận được sự an toàn từ đôi tay của Hedvig Astrid và từ có niềm tin trong lòng mình.
Khi cuối cùng họ đặt bước chân lên bờ bên kia, Oscar thở phào nhẹ nhõm, nụ cười nở trên môi.
“Mình học được rằng niềm tin không chỉ là tin vào người khác, mà còn là tin vào chính mình, vào sức mạnh bên trong.” Oscar nói.
Hedvig Astrid gật đầu đồng ý:
“Đúng vậy. Và khi chúng ta có niềm tin, mọi thử thách đều có thể vượt qua.”
Hai đứa trẻ tiếp tục cuộc hành trình. Giờ đây không còn đơn độc mà có một người bạn đồng hành cùng sẻ chia những câu hỏi và câu trả lời của cuộc sống.
<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<
CHƯƠNG 5: GƯƠNG SOI TRÁI TIM
Sau khi vượt qua Cầu Niềm Tin cùng Hedvig Astrid, Oscar và cô bạn tiếp tục đi sâu vào khu rừng. Bầu không khí nơi đây dần trở nên yên tĩnh và mơ hồ như chìm trong một giấc mơ.
Trước mắt họ hiện ra một hồ nước trong vắt, phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ.
Mặt hồ phản chiếu bầu trời xanh, những đám mây bồng bềnh và bóng cây cổ thụ soi xuống mặt nước.
Ở bờ hồ, có một người phụ nữ mặc chiếc áo choàng trắng tinh khôi, ánh mắt dịu dàng nhưng sâu thẳm. Bà mỉm cười nhìn Oscar và Hedvig Astrid. Giọng nói của bà nhẹ nhàng như tiếng gió ru:
“Chào các con, ta là người giữ gương trái tim. Trong hồ nước này, các con sẽ thấy không chỉ hình ảnh bên ngoài, mà còn là những điều ẩn sâu trong tâm hồn mình.”
Oscar bước tới gần mặt hồ, nhìn thấy khuôn mặt mình phản chiếu. Nhưng hình ảnh dần biến đổi thành những sắc màu và hình dáng khác nhau. Biểu thị cho cảm xúc, nỗi sợ, niềm vui và những ước mơ chưa nói ra.
“Gương này sẽ giúp con hiểu rằng, trái tim không chỉ là nơi chứa đựng cảm xúc, mà còn là cánh cửa mở ra sự thấu hiểu và tha thứ.” Người phụ nữ nói.
Oscar khẽ thở dài, nhớ lại những lúc mình giận dỗi, buồn bã, và cả những lần mình đã làm bạn bè giận, mà mình không nhận ra.
Oscar bắt đầu cảm nhận được sự cần thiết của việc yêu thương chính bản thân mình để có thể yêu thương người khác.
Oscar nói:
“Con học được rằng, đôi khi ta phải nhìn thẳng vào chính mình, chấp nhận những điều chưa hoàn hảo, để có thể trưởng thành và rộng lượng hơn.”
Người phụ nữ gật đầu:
“Đúng vậy. Khi biết tha thứ và hiểu mình, con sẽ tìm thấy bình yên trong tâm hồn.”
Hedvig Astrid cầm tay Oscar, nụ cười trên môi rạng rỡ.
Họ cùng nhau rời khỏi bờ hồ, mang theo bài học quý giá và trái tim rộng mở cho những thử thách phía trước.
>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>
CHƯƠNG 6: BẢN ĐỒ CỦA NHỮNG ƯỚC MƠ
Sau khi rời khỏi hồ nước phản chiếu tâm hồn, Oscar và Hedvig Astrid tiếp tục hành trình với tinh thần phấn chấn hơn bao giờ hết.
Con đường phía trước không còn mờ mịt, mà như được soi sáng bởi ánh sáng dịu dàng của hy vọng và những bài học đã học được.
Bỗng nhiên, giữa khu rừng hiện ra một tấm bản đồ cổ, trải rộng trên một phiến đá lớn.
Tấm bản đồ không chỉ vẽ đường đi mà còn ghi chú bằng những ký hiệu lạ lùng và những câu chữ bằng ngôn ngữ mà chỉ có trái tim mới hiểu được.
Một giọng nói vang lên trong gió:
“Đây là Bản đồ của những ước mơ. Mỗi người đều có một bản đồ riêng, dẫn lối cho bạn đến với mục tiêu và ý nghĩa cuộc sống. Nhưng để đọc được bản đồ này, bạn phải biết lắng nghe trái tim và dũng cảm bước đi.”
Oscar nhìn Hedvig Astrid rồi nhìn tấm bản đồ, lòng dâng lên cảm giác vừa hồi hộp vừa tò mò.
“Ước mơ không phải là điểm đến, mà là hành trình. Có những lúc chúng ta sẽ lạc đường, nhưng mỗi lần như vậy, chúng ta lại học được điều gì đó mới mẻ.” Hedvig Astrid nói.
Oscar gật đầu, lấy ra cây bút và viết vào cuốn sổ:
“Ước mơ là ánh sáng dẫn lối trong đêm tối, là ngọn đèn không bao giờ tắt trong trái tim.”
Cả hai người bắt đầu đi theo những con đường trên bản đồ, mỗi dấu chân in lại một câu chuyện, một bài học về sự kiên trì, niềm tin và lòng nhân ái.
Oscar nhận ra rằng không chỉ có đích đến quan trọng, mà chính những trải nghiệm trên hành trình mới tạo nên giá trị cuộc sống.
(Còn tiếp)

OSCAR