DỊU DÀNG
Giữa cuộc đời hối hả, bon chen và đầy những vết xước của thời gian, phần dịu dàng trong mỗi người – như một ngọn lửa nhỏ bé – luôn cần được giữ gìn, nâng niu.
Đó là khoảng không gian riêng tư, là hơi thở nhẹ nhàng trong tâm hồn, là nét đẹp không thể thay thế trong cách ta nhìn người, nghe đời, và đối xử với nhau.
Dịu dàng không phải là sự yếu đuối hay nhu nhược. Ngược lại, đó là sức mạnh âm thầm, là sự kiên trì dịu dàng khi đối mặt với bão giông.
Nó là chiếc cầu nối giữa trái tim và lý trí, giữa con người và con người.
Nhưng trong dòng chảy cuốn hút của đời sống hiện đại – nơi sự gấp gáp, áp lực, và cạnh tranh liên tục gõ cửa – rất dễ để ta đánh mất phần dịu dàng đó. Ta bắt đầu lạnh lùng với người bên cạnh, khắt khe với chính mình, và bàng quan với những điều nhỏ bé mà từng khiến ta mỉm cười.
“Khi ta đánh mất đi sự dịu dàng, là khi ta đánh mất một phần linh hồn,
và thế giới cũng dần mất đi màu sắc tươi đẹp nhất.”
Phần dịu dàng cuối cùng còn lại là sợi dây kết nối ta với chính con người thật bên trong. Nó giúp chúng ta nhớ rằng, dù có mạnh mẽ đến đâu, ta vẫn cần sự cảm thông, vẫn cần yêu thương và được yêu thương.
Hãy trân trọng từng phút giây để nuôi dưỡng phần dịu dàng ấy – trong lời nói, trong cử chỉ, trong sự kiên nhẫn lắng nghe, trong cái ôm ấm áp hay chỉ đơn giản là ánh mắt dịu dàng nhìn nhau.
Bởi vì khi phần dịu dàng cuối cùng biến mất, ta sẽ chỉ còn lại một con người trống rỗng, lạnh lùng và cô đơn giữa biển người.
Giữ lấy sự dịu dàng, không chỉ là giữ cho chính mình bình yên, mà còn là gửi trao cho đời một nhịp tim chan chứa yêu thương. Để dù cuộc đời có đổi thay, vẫn còn đó một góc nhỏ ấm áp và chân thật.

Tác Giả: Trần Minh Hồng