TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

Truyện Dài:

OSCAR VÀ CÁNH CỬA THỜI GIAN

CHƯƠNG 1: CÁNH CỬA KỲ LẠ

Một buổi sáng nọ, khi ánh nắng vàng xuyên qua khung cửa sổ. Cậu bé Oscar phát hiện ra một chiếc cửa nhỏ kỳ lạ nằm ẩn mình sau tán cây cổ thụ trong công viên.

Cánh cửa không có tay nắm, không có chìa khóa, chỉ có một tấm bảng nhỏ với dòng chữ:

“Cánh cửa mở cho những tâm hồn biết đặt câu hỏi.”

Oscar đứng trước cửa, tim đập rộn ràng.

Cậu bé suy nghĩ: “Thế giới có thật sự chỉ là những gì mình nhìn thấy? Hay còn ẩn giấu điều gì khác?”

Cánh cửa mở ra, mời gọi Oscar bước vào một hành trình không chỉ khám phá thế giới bên ngoài mà còn là cuộc phiêu lưu vào sâu thẳm tâm hồn mình…

,,,,,,,,,,,,,,,,,,

CHƯƠNG 2: KHU RỪNG CỦA NHỮNG CÂU HỎI

Oscar bước qua cánh cửa nhỏ, và thế giới trước mắt cậu bé bỗng đổi thay. Không còn là công viên quen thuộc với tiếng chim hót và gió thổi mát rượi, mà là một khu rừng mờ sương.

Những cây cổ thụ cao vút chạm tới trời xanh. Mỗi chiếc lá dường như ẩn chứa một câu chuyện, một câu hỏi chưa được trả lời.

Oscar đi sâu vào rừng, bỗng nghe tiếng thì thầm nhẹ nhàng:

“Con người thường nhìn thế giới bằng mắt, nhưng quên rằng tâm hồn mới là chiếc kính để thấy rõ nhất.”

Cậu bé ngước nhìn lên trời, hỏi:

“Vậy tâm hồn là gì?”

Tiếng thì thầm đáp lại:

“Tâm hồn là nơi cất giữ tất cả những điều không nhìn thấy được bằng mắt thường: yêu thương, nỗi buồn, niềm tin, và cả những nghi ngờ.

Khi con mở lòng, con sẽ hiểu được thế giới này không chỉ có màu sắc và hình dáng, mà còn có ý nghĩa sâu sắc bên trong.”

Oscar ngồi xuống bên gốc cây, mở cuốn sổ nhỏ và bắt đầu vẽ lại những hình ảnh cậu cảm nhận được: Những ánh sáng nhỏ bé trong bóng tối, những mảnh vỡ của niềm tin được hàn gắn, và những chiếc cầu nối vô hình giữa những tâm hồn.

Trong hành trình đó, Oscar học được rằng mỗi người đều có một thế giới riêng, và để hiểu được thế giới của người khác, cần biết lắng nghe bằng cả trái tim, không chỉ bằng đôi tai.

Cánh cửa thời gian không chỉ đưa Oscar đến những nơi kỳ lạ, mà còn mở ra trong cậu một thế giới rộng lớn hơn – thế giới của sự thấu hiểu, cảm thông và yêu thương.

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

CHƯƠNG 3: NGƯỜI BẢO VỆ KÝ ỨC

Khi bước sâu vào khu rừng, Oscar nhận thấy không khí ngày càng yên tĩnh hơn. Những tiếng thì thầm dần nhạt nhòa, chỉ còn lại tiếng lá xào xạc và tiếng bước chân nhỏ của cậu vang nhẹ trên lớp lá khô.

Chợt, trước mặt Oscar hiện ra một ngôi nhà gỗ cổ kính, nhỏ xíu nhưng ấm cúng, được bao quanh bởi những cây hoa dại bung nở đủ màu sắc.

Ngôi nhà tỏa ra một mùi hương dịu dàng, dễ chịu khiến Oscar cảm thấy an tâm.

Cánh cửa ngôi nhà từ từ mở ra, một ông già xuất hiện. Đôi mắt ông sáng trong như thể đã nhìn thấu được bao câu chuyện của thế gian, khuôn mặt đầy nếp nhăn nhưng ánh nhìn ấm áp và đầy tình thương:

“Chào con, ta là người giữ ký ức.”

Ông nói giọng trầm ấm: “Mỗi tâm hồn đi qua cánh cửa đều để lại dấu vết của riêng mình. Những ký ức ấy không chỉ là hình ảnh, mà còn là những bài học quý giá.”

Oscar hơi rụt rè bước vào nhà. Trên những bức tường treo đầy các bức tranh và những chiếc hộp nhỏ chứa đựng những vật kỷ niệm lấp lánh ánh sáng huyền ảo.

Người đàn ông nói tiếp:

“Con có biết, mỗi hành động của ta đều tạo nên một làn sóng, dù lớn hay nhỏ, sẽ lan rộng và ảnh hưởng đến nhiều người khác nhau?”

Oscar lặng người, suy nghĩ về những điều ông nói. Cảm giác mong muốn được sửa sai.

Cậu bé nhớ lại có vài lần cùng bạn bè cãi nhau ở trường.

Oscar suy nghĩ rằng mình sẽ nói với các bạn đừng cãi nhau nữa, mình phải biết thương yêu nhau.

Oscar nói:

“Dạ, con có thể học được rất nhiều từ những điều ông nói.”

Người đàn ông mỉm cười và nói:

“Điều quan trọng là con biết lựa chọn cách sống tiếp theo, để ký ức không chỉ là gánh nặng mà còn là ngọn đèn soi đường.”

Oscar cảm thấy tim mình như được sưởi ấm. Cậu lấy trong ba lô ra cuốn sổ, viết vội:

“Mỗi ký ức là một mảnh ghép của cuộc đời. Khi biết trân trọng và học hỏi, chúng ta sẽ trở nên mạnh mẽ và khôn ngoan hơn.”

Ông già gật đầu hài lòng, rồi chỉ về phía cửa sổ:

“Ra kia, thế giới đang chờ con với nhiều điều kỳ diệu và bài học mới. Hãy bước tiếp với lòng can đảm và trái tim mở rộng.”

Oscar cảm ơn ông, bước ra khỏi ngôi nhà nhỏ với một niềm tin mới mẻ trong lòng.

(Còn tiếp…)

Leave a comment