TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ĐAN MẠCH – MỘT CHIỀU GIÓ DỊU ÊM

Có một chiều Đan Mạch dịu như mơ.
Chúng tôi đến – lòng nhẹ tênh gió thoảng.
Cây hoa đứng giữa đất trời tĩnh lặng.
Nở hết mình, như biết có người thăm.

Tôi và các em – giữa chiều hoa rộ.
Cây đứng lặng, hoa như đang thì thầm.
Gió khẽ lướt, mềm như câu chào vội.
Phố cũng hiền, người cũng lặng như tranh.

Tấm hình chụp – là lời thơ không chữ.
Khung cảnh này đâu dễ gặp lần hai.
Cây hoa ấy, biết ai vừa đứng đó.
Mà rung rinh như ánh nắng trong ngày.

Gió thì nhẹ, trời thì xanh đến thế.
Mái tóc bay – lơ đãng nét thanh xuân.
Các em cười, mắt long lanh lặng lẽ.
Tôi đứng bên, nghe tim cũng trong ngần.

Có lẽ đất trời hôm ấy cũng hiểu.
Rằng bình yên là quý nhất trần gian.
Khi con người đẹp hơn hoa đang nở.
Và thiên nhiên như khẽ cúi đầu ngoan.

Chuyến đi ấy – mang theo điều kỳ diệu.
Một tấm hình, một kỷ niệm khó quên.
Các em tôi đẹp, không vì áo lụa.
Mà vì bên nhau, dưới một trời êm.

(Những người trong bức ảnh đến từ: USA, NA UY, ĐAN MẠCH.)

Leave a comment