HƯƠNG TÓC MẸ
Chiều buông chậm trên mái hiên viện dưỡng lão. Anh đến, như thói quen mỗi cuối tuần, mang theo chút bánh ngọt, vài trái nhãn lồng vừa chín tới – thứ mẹ anh từng rất thích.
Mẹ ngồi bên cửa sổ, mắt nhìn xa xăm vào khoảng trời đã nhạt nắng. Gió đưa hương lá khô vương vất. Đôi tay bà run run, ánh mắt loãng như sương sớm. Bà không còn nhận ra anh – người con trai mà bà từng ôm vào lòng suốt những tháng năm dài dằng dặc.
Vậy mà vẫn một câu quen thuộc, nhỏ như hơi thở, như sợi tơ ký ức chưa kịp đứt:
– Con ăn gì chưa?
Anh cắn chặt môi, chỉ gật đầu. Rồi ngồi xuống bên mẹ, nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc bạc phơ – mềm như mây trắng tháng ba, như tơ trời vừa sờn gió.
Ngày xưa…
Mỗi buổi chiều anh đá banh về, đầu tóc rối bời, mẹ ngồi bên thềm, vừa chải tóc vừa mắng yêu:
– Cái đầu như tổ quạ!
Những buổi chiều mưa, mẹ đi sau anh, che dù nghiêng về phía trước. Áo mẹ ướt lạnh cả lưng, nhưng tay vẫn giữ dù không rời.
Những ngày anh sốt cao, mẹ nấu cháo thịt bằm, thổi từng muỗng, đút từng thìa, cho tuổi thơ của anh.
– Mẹ nấu canh chua nghen… cá lóc mẹ mua rồi đó…
Tiếng mẹ lạc vào cơn gió cuối ngày, như vọng từ một cõi xa xăm, nơi trí nhớ đã bắt đầu rạn vỡ như chiếc gương cũ.
Anh cúi đầu. Vài giọt nước mắt rơi trên bàn tay mẹ – gầy guộc, nhăn nheo như chiếc lá cuối mùa chưa kịp rụng.
Giây phút ấy, anh hiểu…
Tình mẹ không nằm ở sự minh mẫn, mà ở sự dõi theo.
Không nằm ở trí nhớ nguyên vẹn, mà ở tình yêu chưa từng mất đi.
Tình yêu ấy sống trong từng câu hỏi giản dị:
– Con ăn gì chưa?
Dù thời gian có xóa tên, tuổi, hay khuôn mặt của đứa con trai một thời bà nâng niu. Thì trái tim người mẹ vẫn còn đó, nguyên vẹn, lặng thầm, chờ đợi.
MÙI HƯƠNG TÓC MẸ – mùi của tháng năm, mùi của hy sinh không tên, mùi của những giấc ngủ chưa tròn.
Nó không ở trên tóc nữa, mà đã hóa vào tim.
Vào ký ức của người con đang lớn dần lên trong nỗi cô đơn, khi không có mẹ sống bên cạnh.
Chiều nghiêng lặng xuống vai áo bạc.
Con ngồi bên mẹ, mắt chênh chao.
Tóc thơm thoảng mùi xưa rất nhẹ.
Thấm vào tim những buổi thơ hao.
Mẹ không nhớ nữa tên con trẻ.
Vẫn hỏi quen: “Con ăn gì chưa?”
Một câu giản dị như ngọn lửa.
Thắp lòng con suốt tháng năm thưa.

Tác Giả: Trần Minh Hồng