CÁI GIÁ CỦA SỰ BÌNH YÊN
Bình yên – nghe như một khái niệm nhẹ nhàng, một cơn gió lặng lẽ trôi qua tâm trí sau bao giông bão.
Người ta vẫn thường ước ao: “Chỉ mong một đời an yên.” Nhưng bình yên chưa bao giờ là thứ đến dễ dàng.
Nó không phải là món quà từ trời rơi xuống, mà là thứ phải đánh đổi, phải lựa chọn, và đôi khi… phải mất mát.
Bình yên không đồng nghĩa với không có nỗi buồn.
Nó là khi ta đủ trưởng thành để chấp nhận nỗi buồn mà không hoảng loạn.
Là khi ta biết ai nên ở lại, ai nên rời đi – và không còn gắng níu những điều đã vỡ.
Cái giá của sự bình yên đôi khi là sự cô đơn.
Bởi để bình yên, ta phải rời xa những ồn ào, những mối quan hệ độc hại, những vòng xoáy hơn-thua-được-mất, mà ta từng vùng vẫy trong đó với trái tim bầm dập.
Cái giá của sự bình yên có thể là… im lặng trong những cuộc tranh cãi, không phải vì thua, mà vì đã hiểu: Thắng – để làm gì nếu tâm mình rối bời?
Là rút lui khỏi một mối quan hệ, vì đã đến lúc mình yêu chính mình hơn.
Bình yên là khi ta chọn sống chậm, dù ngoài kia người ta chạy đua với thời gian.
Là khi ta chấp nhận mình không hoàn hảo, và cũng không cố sửa mình chỉ để được yêu thương.
Nhưng để có được tâm thế đó – ta phải học cách tự chữa lành. Phải đối mặt với quá khứ, đối diện với những giấc mơ dang dở, những tổn thương, và những khát vọng không thành.
Phải học cách tha thứ – không phải để quên, mà để giải phóng bản thân khỏi gông cùm của oán hận.
“Bình yên là khi lòng mình thôi giông bão. Không còn cần phải chứng minh gì nữa. Không còn phải chạy theo. Không cần phải làm hài lòng ai.
Chỉ cần một tách trà, một chiều nắng lặng, và một tâm hồn không còn nặng gánh…”
Người ta nói bình yên là thứ xa xỉ. Nhưng thật ra, nó luôn ở gần – chỉ là bạn có dám đánh đổi để giữ lấy nó hay không?

Tác Giả: Trần Minh Hồng