TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TÌNH MUỘN
Anh đến muộn – như giấc mơ tháng Sáu.
Em đã thôi hong tóc đợi bên thềm.
Đôi vai gầy vẫn quen ôm chiếc bóng.
Mà lòng em thì chật ních tên anh.

Em đã biết: tình yêu là một nhánh.
Nở hoang dại nơi gió lạ bay về.
Nhưng vẫn hái – như thể không lần nữa.
Dù gai tim… đau suốt cả đam mê.

Có đêm nào, anh nằm yên mà nhớ.
Một người thương chẳng gọi được thành tên?
Em thì nhớ – nhớ như cây nhớ gió.
Nhớ rất nhiều… nhưng chẳng nói với anh.

Thôi thì nhé, nếu đời nhau ngược lối.
Hãy coi nhau như một thoáng mây chiều.
Đủ long lanh để khắc vào đá cuội.
Rồi tan dần trong nỗi nhớ hắt hiu…

TÁC GIẢ: TRẦN MINH HỒNG

Leave a comment