TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TRĂNG KHUYẾT

Anh gặp em giữa đêm trăng lỡ.
Gió thì thầm, áo mỏng chạm vào nhau.
Vầng trăng kia không tròn sắc ngọc.
Nhưng trong anh — em đã rất nhiệm màu.

Ta không hứa, chỉ cười trong lặng.
Mắt trong veo như giếng cổ đầu làng.
Tay không nắm, mà hồn nhau đã giữ.
Tựa hương hoa không biết gọi thành tên.

Em như mảnh trăng chưa tròn hẳn,
Vẫn dịu dàng soi đủ một bờ vai.
Anh chẳng cần trăng đêm rằm sáng,
Chỉ cần người lặng lẽ đứng bên ai.

Yêu như thế — chẳng cầu chi nhiều cả,
Chỉ mong đời đừng vội vã trôi mau.
Trăng dẫu khuyết, cũng tròn trong mắt kẻ
Đã yêu rồi, thì thiếu vẫn là nhau.

Tác giả Trần Minh Hồng

Leave a comment