KỊCH BẢN SÂN KHẤU: BIỆT THỰ MỘT ĐÔ LA
Thể loại: Kịch tâm lý – triết lý Thời lượng: Khoảng 50 phút
NHÂN VẬT:
ÔNG LÂM: Người đàn ông đã nghỉ hưu, điềm đạm, từng trải.
BÀ ALICE: Góa phụ, chủ căn biệt thự.
ANH QUANG: Người mua biệt thự.
LUẬT SƯ (qua hồi tưởng)
NGƯỜI KỂ CHUYỆN (có thể thêm nếu cần dẫn dắt suy tưởng)
HỒI I: TỜ BÁO & CHUYẾN ĐI (Cảnh: Nội thất nhà ông Lâm. Bàn trà, ghế bành, một chậu lan. Ánh sáng ấm.)
ÔNG LÂM (đọc báo, cau mày, lẩm bẩm):
“Biệt thự sát biển… giá một đô la? Thật không đấy? Ở đời này có thứ gì quý giá lại dễ dàng đến thế?”
(Ông ngừng lại, nhìn tấm ảnh vợ quá cố trên bàn. Giọng ông chùng xuống.)
“Nếu bà còn sống, bà sẽ nói gì? Có nên tin vào một điều không tưởng?”
(Ông đứng dậy, khoác áo, cầm lấy tờ báo, bước ra cửa. Đèn sân khấu mờ dần.)
HỒI II: GẶP GỠ & TIẾC NUỐI (Cảnh: Sân vườn biệt thự. Nắng chiều. Biệt thự lộng lẫy, cửa gỗ trắng. Tiếng chim hót.)
(Ông Lâm xuất hiện, bước chậm rãi, mắt không rời căn biệt thự.)
ÔNG LÂM (thầm thì):
“Thật không thể tin được… Đây là mộng, hay thật?”
(Ông bấm chuông. Bà Alice mở cửa. Dáng bà sang trọng, nhưng ánh mắt u uẩn.)
BÀ ALICE (nhã nhặn):
“Xin chào. Ông cần gặp ai?”
ÔNG LÂM:
“Tôi… xin lỗi nếu làm phiền. Tôi thấy mẫu quảng cáo… nói về căn biệt thự một đô la… Tôi không chắc… nhưng tôi đã đến đây.”
(Bà Alice im lặng vài giây, rồi khẽ gật.)
BÀ ALICE:
“Phải, đây chính là căn biệt thự ấy. Và vâng, nó được rao bán với giá… một đô la.”
(Ông Lâm ngạc nhiên đến mức lùi lại một bước.)
ÔNG LÂM:
“Vậy… tôi có thể… mua nó không?”
(Bà Alice nghiêng đầu, nhẹ nhàng chỉ vào bên trong nhà.)
BÀ ALICE:
“Tôi xin lỗi. Nhưng ông đến trễ mất một giờ. Người đàn ông kia đang ký hợp đồng rồi.”
(Ánh đèn chiếu sáng vào anh Quang đang ký giấy tờ với luật sư. Ông Lâm đứng lặng. Mặt ông đầy tiếc nuối.)
ÔNG LÂM:
“Một giờ… chỉ một giờ thôi… Tôi đã chần chừ… vì tôi không tin…”
HỒI III: SỰ THẬT & TRIẾT LÝ (Cảnh: Cùng sân vườn. Chiều muộn. Ánh sáng nhẹ nhàng.)
ÔNG LÂM (quay đi, rồi như không kiềm được, quay lại):
“Bà có phiền nếu tôi hỏi… Tại sao bà lại bán ngôi biệt thự này với… giá chỉ một đô la?”
(Bà Alice nhìn ra xa, gió thổi nhẹ làm vạt áo bà lay động.)
BÀ ALICE:
“Ông có tin vào điều kỳ lạ không?”
ÔNG LÂM:
“Trước đây thì không. Nhưng hôm nay, tôi bắt đầu tin…”
(Bà Alice ngồi xuống ghế đá. Tay đan vào nhau.)
BÀ ALICE:
“Ngôi biệt thự này… là di sản của chồng tôi. Trong di chúc, ông ấy để lại mọi thứ cho tôi. Nhưng… ông ấy muốn tiền bán biệt thự sẽ chuyển cho người tình của ông.”
(Âm thanh giọng luật sư vang lên như vọng về từ ký ức:)
LUẬT SƯ (giọng vang vọng):
“Tài sản thuộc về bà Alice. Riêng khoản tiền thu từ việc bán biệt thự sẽ được chuyển cho cô Elena, người tình của ông Paul…”
(Cảnh trở lại hiện tại. Ông Lâm sửng sốt. Bà Alice cười buồn.)
BÀ ALICE:
“Ông thấy đấy. Tôi không muốn phản bội lời di chúc. Nhưng tôi cũng không để người đàn bà kia nhận một xu từ trái tim tôi. Một đô la là cái giá đủ để hợp pháp… và để tôi rũ bỏ.”
ÔNG LÂM (gật đầu chậm rãi):
“Thế giới này thật kỳ lạ. Nhưng chính lòng người… mới là điều khó hiểu nhất.”
BÀ ALICE:
“Có những điều giả mạo được làm giống như thật. Và có những điều thật, nhưng không ai tin. Tôi chỉ làm điều khiến mình thanh thản.”
****
CẢNH KẾT: (Cảnh: Ông Lâm đi dạo trên bãi biển gần biệt thự. Màn đêm buông dần.)
ÔNG LÂM (độc thoại):
“Tôi không có ngôi nhà ấy. Nhưng tôi ra về với một câu chuyện… Một đô la không mua được đất, không mua được tình yêu. Nhưng có thể đổi lấy sự thật, nếu ta dám tin và dám hỏi.”
(Tiếng sóng vỗ. Ánh trăng soi nhẹ. Đèn sân khấu dần tắt.)
THÔNG ĐIỆP CUỐI:
Có những thứ tưởng chừng như mất mát, lại là sự giải thoát.
Một đô la… là khởi đầu cho một bài học không thể đong đếm.
**************************************************
TRUYỆN NGẮN: BIỆT THỰ MỘT ĐÔ LA
Tờ New York Times đăng một quảng cáo ở vị trí nổi bật. Nói rằng một biệt thự sang trọng ở thành phố ven biển đang được rao bán; gần biển, nắng, có vườn và bãi cỏ, giá chỉ một đô la.
Cuối quảng cáo còn có số điện thoại liên lạc và địa chỉ chi tiết của ngôi biệt thự.
Một người đàn ông đã nghỉ hưu đọc tờ báo và đọc thêm lại một lần nữa.
Ông suy nghĩ:
-Thành phố này không xa nhà mình, mình muốn đến đó xem biệt thự một đô la trông như thế nào?
Vì vậy, ông lên đường đến thành phố ven biển.
Ông lão tìm thấy căn biệt thự theo địa chỉ và không thể tin vào mắt mình, đó là một căn biệt thự sang trọng.
Ông bấm chuông cửa và một bà lão ra mở cửa cho ông vào. Ông nhìn mọi thứ trước mắt với vẻ nghi ngờ và gần như không dám hỏi xem căn biệt thự này có phải là căn trong quảng cáo không.
Nhưng sự tò mò của ông không thể ngăn cản, và ông do dự giải thích với bà lão mục đích đến đây của mình. Bà lão nói:
“Vâng, căn biệt thự này chỉ có một đô la!”
Ông lão vui mừng khôn xiết và rút một đô la ra để mua căn biệt thự.
Lúc này, bà lão chỉ vào một người đàn ông đang viết một số văn bản tại bàn và nói:
“Tôi xin lỗi, thưa ông, anh ta đến sớm hơn ông khoảng 1 tiếng đồng hồ và đang ký hợp đồng!”
Bây giờ, ông lão chuyển từ sự tò mò mãnh liệt sang sự hối hận sâu sắc, và liên tục tự trách mình vì đã không đến sớm hơn!
Cái kết của câu chuyện rất đơn giản và hợp lý.
Trước khi rời đi, ông lão không thể kiềm chế được sự tò mò của mình và hy vọng rằng chủ nhà, bà lão, có thể nói cho ông biết tại sao một căn biệt thự đẹp như vậy lại được bán với giá chỉ một đô la.
Bà lão nói với ông rằng, căn biệt thự là di sản mà chồng bà để lại.
Trong di chúc, người chồng tuyên bố rằng tất cả tài sản của ông đều thuộc về bà lão, nhưng số tiền thu được từ việc bán biệt thự lại thuộc về người tình của ông.
Sau khi nghe luật sư đọc di chúc. Bà lão rất buồn, vì bà không ngờ rằng người chồng yêu dấu của mình đã có người tình.
Trong cơn thịnh nộ, bà đã bán căn biệt thự sang trọng với giá một đô la rồi đưa số tiền thu được cho người tình của chồng theo đi chúc.

Tác Giả: Trần Minh Hồng