MƯA BAY NGÀY THÁNG
Hà Nội những ngày cuối thu, trời đổ mưa phùn. Những hạt mưa như khói mỏng, bay lơ lửng giữa khoảng không chênh vênh giữa quá khứ và hiện tại.
Anh ngồi một mình trong quán cà phê nhỏ góc phố Nguyễn Du, Nơi ngày xưa cô từng đến, để lại dấu chân nhỏ xíu trên nền xi măng ướt. Mọi thứ dường như chưa từng đổi thay, chỉ lòng người là đã khác.
Cô từng bảo: “Mưa là để nhớ. Nhớ ai đó đủ nhiều thì mưa tự nhiên rơi xuống, như thể trời thương lòng người không biết nói lời chia tay.”
Hôm đó, trời cũng mưa. Cô mặc chiếc áo len màu xanh ngọc, tóc xõa dài ướt sũng, tay run run cầm ly cacao nóng.
Họ ngồi nhìn nhau rất lâu, không ai nói điều gì. Những câu cần nói thì cứ trôi về đâu, như thể thời gian cố tình nuốt lời yêu chưa kịp cất.
Tình yêu của họ giống như một bản nhạc chưa viết hết lời, đẹp, nhưng dang dở.
Họ gặp nhau vào một ngày tháng mười hanh hao gió. Quen nhau vội vã như cơn gió cuối mùa lạc vào lòng phố. Và rồi chia xa cũng nhẹ như mưa bay – không có một trận giông nào, không có giận hờn, không cả lời từ biệt.
Anh vẫn còn nhớ ánh mắt cô hôm đó – thứ ánh nhìn vừa trong veo, vừa buồn như nỗi cô đơn cổ tích.
Cô đã chọn rời đi như một cách giữ lại tất cả những gì đẹp nhất giữa hai người.
Nhiều năm sau, anh vẫn sống cùng những ngày mưa bằng nỗi nhớ. Đôi khi, đang đi trên phố, anh vẫn tưởng như thấy cô từ xa – dáng nhỏ nhắn, gương mặt dịu dàng, mắt hơi buồn… Nhưng rồi anh nhận ra, không phải cô. Chỉ là mưa bay.
Có người rời đi không phải vì không yêu, mà vì đã yêu đủ để không làm người kia buồn.
Còn anh, đã học cách yêu cô… bằng cách không giữ cô lại.
*****
Mưa bay như khói mỏng bên thềm.
Tháng cũ mờ xa tựa giấc mềm.
Có ai đứng đợi trong hiu quạnh.
Áo mỏng chao nghiêng giữa bóng đêm.
Em về lối cũ mưa giăng lối.
Gót nhỏ buồn tênh bước rất khiêm.
Anh ngồi đếm gió bên song vắng.
Nghe tiếng thời gian vỡ giữa tim.
Ngày xưa em nói mưa là nhớ.
Nhớ lắm, nên mưa cũng lặng im.
Câu thơ chưa kịp trao lần cuối.
Đã hóa vô thanh, đã lặng chìm.
Ngày ấy mình quen nhau quá vội.
Mà xa nhau, trời lại rất lâu.
Mưa bay qua mấy mùa thương nhớ.
Còn ướt hồn anh tận bây giờ…

Hình Tác Giả: Trần Minh Hồng