CHUYỆN TÌNH NGƯỜI ĐÀN BÀ CŨ
KỊCH BẢN SÂN KHẤU: CHUYỆN TÌNH NGƯỜI ĐÀN BÀ CŨ
THỂ LOẠI: Tâm lý tình cảm, kịch tính THỜI LƯỢNG: 50 phút.
NHÂN VẬT:
*Hằng: Người đàn bà cũ, sống một mình, sâu sắc, từng trải.
*DŨNG: Người đàn ông năm xưa, từng yêu Hằng, đã có gia đình.
*Ly: Con gái Linh, 20 tuổi, sinh viên y khoa, yêu thương mẹ, tò mò về quá khứ của mẹ.
MÀN 1: MƯA TRÊN VAI NGƯỜI ĐÀN BÀ CŨ
(Công viên chiều mưa. Một chiếc ghế đá, đèn vàng nhạt. Hằng ngồi một mình, khoác áo mưa mỏng, lặng lẽ nhìn ra xa. Nhạc nền nhẹ, tiếng mưa rơi…)
Hằng (độc thoại): Mưa vẫn rơi… Ngày xưa, em thường đứng bên anh để trú mưa, những cơn mưa bất chợt. Rồi ngày cuối mình chia tay nhau, cũng một cơn mưa nhòe mắt. Có điều… ngày ấy em còn trẻ. Còn bây giờ, chỉ có vai em còn nhớ mưa rơi.
(Ly bước đến, che dù. Đến bên mẹ.)
Ly: Mẹ! Sao mẹ ngồi đây? Lạnh lắm.
Hằng: Ừ, mẹ chỉ ngồi một chút thôi… Nghe tiếng mưa mà thấy lòng mình dịu hơn.
Ly: Mẹ lại nhớ chú ấy à? Người đàn ông mà mẹ hay viết trong sổ tay?
Hằng: Con tò mò quá đấy. (Mỉm cười.) Đó là… một người từng làm mẹ khóc rất nhiều.
Ly: Nhưng con thấy mẹ vẫn viết… Vậy là mẹ chưa bao giờ quên?
Hằng: Không phải không quên, mà là… không cần quên. Mẹ chỉ học cách sống tiếp.
(Ánh sáng mờ dần, tiếng mưa lớn hơn. Chuyển cảnh.)
MÀN 2: QUÁ KHỨ KHÔNG NGỦ YÊN
(Quán cà phê cũ, bàn gỗ, đèn vàng. Hằng ngồi chờ. Dũng bước vào, tay run nhẹ.)
DŨNG: Hằng… Em vẫn như xưa.
Hằng: Anh thì khác. Nhìn anh có vẻ… đã đi xa.
DŨNG: Anh không biết bắt đầu thế nào…
Hằng: Vậy thì đừng bắt đầu. Chúng ta chỉ là hai người cũ gặp nhau giữa một chiều cũ.
DŨNG: Anh xin lỗi. Năm đó… anh đã chọn cách hèn nhát.
Hằng: Không, anh chỉ chọn con đường khác. Mỗi người đều có quyền lựa chọn.
DŨNG: Nhưng anh vẫn nghĩ về em. Nhất là mỗi lần trời mưa…
Hằng: (Đứng lên, nhìn thẳng) Vậy em là gì? Một cơn mưa ký ức, hay một vũng nước anh né qua?
DŨNG: Không! Em là điều đẹp nhất mà anh từng có. Nhưng anh đã không đủ can đảm…
Hằng: Em không trách anh. Em chỉ buồn… vì mình đã thương nhau thật lòng, mà vẫn lạc mất nhau.
(Sự im lặng kéo dài. Hằng ngồi lại, giọng dịu hơn.)
Hằng: Anh có hạnh phúc không?
DŨNG: Có. Một kiểu hạnh phúc tròn vai. Nhưng không đủ sâu…
Hằng: Em hiểu. Vì em cũng thế. Sống tốt, sống đủ, nhưng không đủ đầy.
(Ánh sáng chuyển tối. Nhạc nền nhẹ. Cả hai ngồi lặng lẽ nhìn mưa rơi…)
MÀN 3: CHUYỆN TÌNH CŨ TRONG NGÀY MỚI
(Căn phòng nhỏ. Ly ngồi đọc cuốn sổ tay cũ của mẹ. Hằng bước vào, tay cầm ly trà nóng.)
Ly: đọc lớn: “Nếu có kiếp sau, tôi vẫn chọn yêu người ấy. Nhưng lần này, tôi sẽ không chờ.”
Mẹ viết câu này cho ai vậy?
Hằng: Cho một người… đã từng là cả tuổi trẻ của mẹ.
Ly: Mẹ có hối hận không?
Hằng: Không. Vì yêu, chưa bao giờ là điều để hối tiếc. Chỉ là, mẹ từng mong… giá như mình đủ mạnh mẽ hơn.
Ly: Con thương mẹ lắm. Nhưng con cũng cảm ơn mẹ… vì nhờ tình yêu đó, con học được cách yêu chân thành.
(Hằng ôm con gái, có vài giọt lệ rơi xuống từ ánh mắt.)
Hằng: Cảm ơn con, vì đã đến trong đời mẹ.
(Đèn chuyển sang sân bay. Hằng kéo vali, đi chậm rãi. Dũng xuất hiện từ hướng ngược lại. Họ đi qua nhau nhưng không quay lại. Họ không nhìn thấy nhau.)
DŨNG (độc thoại): Nếu có thể làm lại, anh sẽ chọn em.
Hằng (độc thoại): Nếu được chọn lại, em vẫn muốn yêu anh – một lần thôi cũng đủ.
(Đèn tối dần. Mưa rơi nhẹ. Nhạc nền dâng lên.
LỜI KẾT: Giọng đọc nhẹ vang lên, hòa trong tiếng mưa và nhạc nền êm dịu):
“Chuyện tình xưa như đóa hoa khô giữa trang sách cũ. Vẫn giữ nguyên hương dù thời gian đã phủ bụi mờ.
Người đàn bà ấy từng yêu – bằng cả tuổi thanh xuân không hối tiếc. Và trong từng cơn mưa rơi… tim vẫn khe khẽ gọi một tên xưa. Không phải để mong chờ. Chỉ để biết rằng, có một tình yêu đã từng rất thật.”
………………………………………………………………………………………………………………………..
TRUYỆN NGẮN: CHUYỆN TÌNH NGƯỜI ĐÀN BÀ CŨ
Chiều mưa. Công viên ướt đẫm tiếng thời gian rơi. Trên chiếc ghế đá cũ kỹ, dưới ánh đèn vàng nhạt và tấm áo mưa mỏng, người đàn bà ngồi lặng yên, ánh mắt trôi về xa xăm – nơi những cơn mưa của ký ức chưa từng tạnh.
Mưa rơi nhẹ trên vai người đàn bà cũ.
Câu chuyện tình xưa mục nát trong tim.
Một thời yêu thương, một thời lặng im…
Chỉ còn tiếng mưa ru tình cũ ngủ yên.
Hằng khẽ rùng mình khi gió lùa qua kẽ áo.
Mưa vẫn rơi, như rơi vào miền ký ức, nơi cô từng đứng cạnh Dũng dưới mái hiên trường cũ – một thời ngỡ đã quên.
Cũng một chiều mưa như thế, anh buông tay cô – không một lời hứa hẹn.
“Có điều… ngày ấy em còn trẻ. Còn bây giờ, chỉ có vai em còn nhớ mưa rơi.” Cô thầm nghĩ.
Ly, con gái cô, xuất hiện bất ngờ cùng cây dù nhỏ.
– Mẹ! Sao mẹ ngồi đây? Lạnh lắm.
– Ừ, mẹ chỉ ngồi một chút thôi… Nghe tiếng mưa mà thấy lòng mình dịu lại.
– Mẹ lại nhớ chú ấy à? Người đàn ông mẹ hay viết trong sổ tay?
Hằng mỉm cười, không phủ nhận.
– Đó là… một người từng làm mẹ khóc rất nhiều.
– Nhưng mẹ vẫn viết về chú ấy. Vậy là chưa bao giờ quên?
– Không phải không quên… mà là không cần quên. Mẹ chỉ học cách sống tiếp.
*****
Vài ngày sau, Hằng nhận được tin nhắn. Một cái tên tưởng như đã ngủ quên trong trí nhớ: Dũng. Người đàn ông của những ngày mưa xa xưa, giờ hẹn gặp cô tại quán cà phê.
Ánh đèn vàng vẫn đổ bóng lặng lẽ. Chỉ có đôi bàn tay của Dũng, run nhẹ khi nâng ly cà phê.
– Hằng… Em vẫn như xưa.
– Anh thì khác. Nhìn anh có vẻ… đã đi xa.
Giữa họ là một khoảng lặng không thể gọi tên. Không oán trách. Không giận hờn. Chỉ là một thời tuổi trẻ đã trôi qua mà không ngoảnh lại.
– Anh xin lỗi. Năm đó, anh đã chọn cách hèn nhát.
– Không, anh chỉ chọn con đường khác. Mỗi người đều có quyền lựa chọn.
Có những người chỉ đi ngang đời ta một lần.
Nhưng lại khiến ta nhớ suốt cả đời còn lại.
Có những tình yêu không nở thành hoa.
Chỉ là hạt mưa, lặng rơi trong ký ức.
– Anh có hạnh phúc không? – Hằng hỏi.
– Có. Một kiểu hạnh phúc tròn vai. Nhưng không đủ sâu…
– Em hiểu. Vì em cũng thế.
Họ không còn là những người trẻ sẵn sàng yêu bất chấp. Giờ đây, họ đã học cách sống trong sự không trọn vẹn. Hằng rời đi, không một lời hẹn gặp lại.
Một hôm, Ly tìm thấy cuốn sổ tay cũ của mẹ. Cô lật từng trang, đọc những dòng chữ nghiêng nghiêng:
“Nếu có kiếp sau, tôi vẫn chọn yêu người ấy.
Nhưng lần này, tôi sẽ không chờ.”
– Mẹ viết câu này cho ai vậy? Ly hỏi khi Hằng bước vào, tay cầm ly trà nóng.
– Cho một người… đã từng là cả tuổi trẻ của mẹ.
Ly ngả đầu vào vai mẹ:
– Mẹ có hối hận không?
– Không. Vì yêu chưa bao giờ là điều để hối tiếc.
Thanh xuân là một chuyến tàu không vé khứ hồi.
Ai đó đã xuống trước ga…
Nhưng mẹ vẫn mang theo bóng hình người ấy.
Trong từng cơn mưa đi qua.
– Con thương mẹ qúa. Nhưng con cũng cảm ơn mẹ… vì nhờ tình yêu đó, con học được cách yêu chân thành. Ly nói.
(Hằng ôm con gái, có vài giọt lệ rơi xuống từ ánh mắt.)
Hằng nói:
– Cảm ơn con, vì đã đến trong đời mẹ.
Sáng sớm. Sân bay mờ sương. Hằng kéo vali, bước chậm rãi về phía cổng. Dũng cũng vừa bước đi theo hướng ngược lại. Họ không nhìn thấy nhau.
Nhưng trái tim cả hai đều khe khẽ vang lên điều chưa từng nói:
– Nếu có thể làm lại, anh sẽ chọn em.
– Nếu được chọn lại, em vẫn muốn yêu anh, một lần thôi cũng đủ.
Bạn biết đấy!
Chuyện tình xưa như đóa hoa khô giữa trang sách cũ.
Vẫn giữ nguyên hương dù thời gian đã phủ bụi mờ.
Người đàn bà ấy từng yêu – bằng cả tuổi thanh xuân không hối tiếc.
Và trong từng cơn mưa rơi… tim vẫn khe khẽ gọi một tên xưa.
Không phải để mong chờ – chỉ để biết rằng. Có một tình yêu đã từng rất thật.

Hình Tác Giả: Trần Minh Hồng