MÙA THU RỤNG LÁ
Em buông tay như cách thu rụng lá.
Không trách trời, chẳng oán gió vô tâm.
Tình yêu ấy – từng xanh như vòm lá.
Giờ rụng rồi… là hết nửa âm thầm.
Em không khóc – cũng chẳng cần lý lẽ.
Vì đã yêu nên hiểu cả được – thua.
Một người giữ, một người buông rất khẽ.
Mà thành ra… kẻ cũ giữa sương mưa.
Ngày anh đến, tim em như thắp lửa.
Ngày anh đi, em học cách âm thầm.
Mỗi nhịp thở, nhói lên điều chưa nói.
Mỗi nụ cười – là một vết trong tâm.
Em vẫn sống, vẫn cười như thuở trước.
Chỉ khác là – chẳng đợi nữa người quen.
Không đếm nữa những lần mưa trở gió.
Không mong gì – ngoài những sáng bình yên.
Em buông tay như thu buông sắc lá.
Không vội vàng, chỉ khẽ khàng, nhẹ thôi.
Chuyện đôi ta – cất vào miền đã cũ.
Dẫu từng thương… cũng đành hóa mây trôi.
