TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway

EM ĐI QUA

Em đi qua những ngày thơ ngây đó.
Như mây trời trôi lặng lẽ về xa.
Nắng trên vai hong khô màu mắt nhớ.
Mà tim còn giữ chút gì thiết tha.

Em đi qua một mùa xanh vội vã.
Lời yêu đầu anh chưa kịp nói ra.
Cơn gió nhẹ cũng làm tim xao xác.
Nhặt cánh hoa rơi, lòng bỗng se sầu.

Em đi qua những chiều mưa rất nhẹ.
Nhớ một thời phố nhỏ đã có anh.
Chỉ để lại dư âm miền thương cũ.
Giấc mơ nào còn đọng phía trời xanh.

Em đi qua một thời yêu rất thật.
Rồi giật mình… thương ký ức hôm qua.
Có ai biết trên đường đời phía trước.
Có ai còn nhắc những tháng năm xa.
…………………………………………………………..
EM ĐI QUA
Em đi qua những chiều mưa rất nhẹ.
Bước chân mềm trên phố nhỏ không anh.
Lá chạm đất buồn run theo gió khẽ.
Mưa giăng đầy như lạc giữa mong manh.

Em đi qua những hàng cây ướt lạnh.
Nghe lòng mình thổn thức một màu xưa.
Phố vẫn thế, chỉ lòng em trống vắng.
Tiếng mưa rơi hay tiếng gọi ngày mưa.

Em đi qua mùa thu buồn rất nhẹ.
Áo chưa phai màu kỷ niệm năm nào.
Có một thoáng mưa vô tình đọng lại.
Ướt mi ai trong một giấc chiêm bao.

Em đi qua những ngày thương rất khẽ.
Giữ trong tim từng giọt nhớ không lời.
Dẫu chẳng nói, mưa buồn đâu có biết.
Rằng có người còn tiếc một thời xa…
……………………………………………………
EM ĐI QUA
Em đi qua những ngày thương rất khẽ.
Giữ trong tim từng giọt nhớ không lời.
Nắng cũng nhẹ như lòng em khe khẽ.
Ủ một màu thương nhớ phía xa xôi.

Em đi qua những hoàng hôn rất chậm.
Gió lặng thầm ru bóng nắng bên hiên.
Từng chiếc lá cũng ngập ngừng rơi xuống.
Sợ lòng mình vỡ giữa những ưu phiền.

Em đi qua tháng năm dài lặng lẽ.
Những con đường vẫn níu bước chân quen.
Có lẽ anh cũng vẫn còn nhớ mãi.
Mảnh tình đầu chưa kịp gọi thành tên.

Em đi qua tháng năm dài lặng lẽ.
Như mây trời trôi lặng lẽ về xa.
Gió có gọi cũng chỉ là rất khẽ.
Bởi lòng em đâu nỡ thả xót xa.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment