TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway

CẢM ƠN CUỘC ĐỜI!

Cảm ơn cuộc đời – dịu dàng như gió.

Vẫn âm thầm bên cạnh những ngày qua.

Có đôi khi ta quên lời đáp tạ.

đời vẫn thương, vẫn lặng lẽ ôm ta.

Cảm ơn từng sáng sớm đầy nắng nhẹ.

Cánh chim bay – lời thức tỉnh yên lành.

Dẫu giông gió làm hồn ta khẽ khép.

Vẫn có bình yên dưới mái trời xanh.

Cảm ơn những nỗi buồn không tên tuổi.

Cho ta hay hạnh phúc thật mong manh.

Nhờ những đêm dài lòng nghe tiếng gọi.

Mới biết yêu – từ những điều rất xanh.

Cảm ơn cuộc đời – không lời trách móc.

Dẫu ta từng khờ dại, đã buông xuôi.

Đời vẫn rộng, như vòng tay không chật.

Mở ra hoài… cho ta bước lại vui.

*****

CẢM ƠN CUỘC ĐỜI!

Cảm ơn đời, không hoa hồng trải lối.

Nhưng có cỏ xanh và bầu trời cao.

Ta cứ sống, cứ vui như thế đó.

Dẫu đơn sơ… vẫn thấy đủ ngọt ngào.

Cảm ơn đời, cho ta ly cà phê.

Sáng tỉnh táo giữa bộn bề lo toan.

Cảm ơn đời, mỗi ngày ta được sống.

Được thở sâu, được chạm đến yêu thương.

Cảm ơn đời, những điều không hoàn hảo.

Cho ta đau, để hiểu nghĩa ngọt ngào.

Cho ta khóc, để mai này biết quý.

Một nụ cười bình dị giữa lao xao.

Cảm ơn đời, khi ta còn được nhớ.

Được quên đi, rồi học lại bao lần.

Được đi tiếp, dẫu lòng còn trăn trở.

Và biết rằng: còn sống – là hồng ân.

*****

CẢM ƠN CUỘC ĐỜI!

Cảm ơn cuộc đời – những sớm bình yên.

Nơi ta thức dậy, lòng không muộn phiền.

Nơi ánh nắng len qua từng kẽ lá.

Ta mỉm cười, dẫu chẳng có gì thêm.

Cảm ơn cuộc đời – những điều chưa trọn.

Những ước mơ đôi lúc hóa lặng thinh.

Nhưng vì chính những lần dang dở đó.

Dạy ta biết quý phút giây yên bình.

Cảm ơn cuộc đời – những người từng đến.

Dẫu thoáng qua hay ở lại thật lâu.

Có người để nhớ, có người để quên.

Có người để yêu… suốt đời không dấu.

Cảm ơn cuộc đời – những lần vấp ngã.

Cho đôi chân thêm mạnh mẽ đứng lên.

Cho trái tim, qua từng mỗi vết xước.

Biết yêu người, và học cách vững bền.

*****

CẢM ƠN CUỘC ĐỜI!

Cảm ơn đời, mỗi sớm mai thức dậy.

Ta còn nghe tiếng gió hát bên tai.

Còn thấy nắng hôn nhẹ từng tán lá.

Tim còn rung động trước bản tình ca.

Cảm ơn đời, dẫu không luôn ngọt mật.

Có đắng cay, ta mới biết thương nhiều.

Những giọt lệ hóa thành mầm hạnh phúc.

Sau giông bão, trời lại sáng trong veo.

Cảm ơn người – những lần ta vấp ngã.

Bàn tay ai lặng lẽ đỡ ta lên.

Nhờ những bước chân không rời trên lối.

Ta mới hay: tình người đẹp hơn thêm.

Cảm ơn người biết che chở yêu thương.

Biết quặn đau rồi lại học mỉm cười.

Biết giữ lấy phút bình yên thầm lặng.

Dẫu trời mưa hay nắng nhẹ trên cao.

Tác giả Trần Minh Hồng

Leave a comment