TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

DƯỚI ÁNH TRĂNG LẶNG

“Có những tình yêu không chỉ được nói bằng lời, mà còn được viết bằng những câu thơ, in dấu trong từng nhịp thở của con tim…”

Minh trở lại Sài Gòn sau 5 năm du học ở Pháp. Trên chuyến bay về, trong tay anh là quyển sổ tay cũ màu nâu, đầy những bài thơ chưa từng gửi. Anh quay về không chỉ để làm việc, mà còn để tìm lại người con gái đã từng yêu, rồi lặng lẽ rời xa nhau vì những ngốc nghếch của tuổi trẻ.

Chiều mưa, quán cà phê cuối phố vắng người.

Những giọt nước nhỏ lăn dài trên mặt kính, phản chiếu đôi mắt sâu thẳm của Lan. Người con gái từng mang đến cho Mình những tháng ngày dịu dàng và cũng là nỗi đau kéo dài nhiều năm.

Họ ngồi đối diện. Một chiếc bàn nhỏ ngăn giữa hai người, nhưng khoảng cách thật sự không nằm ở đó.

Minh ngước nhìn, giọng anh khẽ run như chính tiết trời ngoài kia:

— Em vẫn yêu anh chứ?

Lan không trả lời ngay. Cô siết chặt tay quanh chiếc ly còn bốc khói, mắt hướng ra ngoài ô cửa mờ sương:

— Yêu… hay chỉ là thói quen khó rời?

Câu nói ấy như mũi kim nhỏ, không sắc nhọn, nhưng đủ khiến quá khứ nhói lên.

Minh không cúi đầu, cũng không cười, anh nói:

— Anh quay về… là để viết lại câu chuyện của chúng ta.

Một khoảng lặng trôi qua. Rồi Lan chậm rãi, như thì thầm vào một miền ký ức xa:

“Em là gió thoảng qua miền ký ức.
Là cơn mưa nhẹ trong chiều vắng lặng.
Tình ta như vết thương chưa lành.
Như bài thơ cũ, chờ người viết lại.”

Chiều hôm sau, họ gặp lại nơi công viên xưa, con đường lát đá rải rác lá vàng. Hai người bước chậm, như thể sợ chạm vào quá khứ.

Lan nói, giọng khẽ nhưng rõ:

— Giữa chúng ta… là những điều chưa nói.

Minh ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô.

— Đôi khi im lặng lại là cách yêu thương.

— Nhưng em cần một câu trả lời, dù có đau.

Minh mím môi. Những từ ngữ chật chội trong lồng ngực bỗng vỡ òa thành thơ:

“Anh đã từng sợ, sợ mất em thật.
Sợ không đủ mạnh để bảo vệ tình ta.
Nhưng trong mỗi giấc mơ còn vương vấn.
Là hình bóng em, mãi không thể quên.”

Lan không nói gì thêm. Chỉ quay mặt đi, giấu giọt nước trong mắt bằng cái nghiêng đầu rất khẽ.

Màn đêm buông xuống. Căn phòng của Lan chỉ có ánh đèn bàn vàng nhạt và tiếng mưa ngoài hiên.

Cô ngồi trước trang giấy trắng, cây bút không ngừng run nơi tay.

Minh đứng bên cửa sổ, nhìn trời khuya loang ánh đèn đường.

— Anh có biết… những giấc mơ còn lại là gì không? Lan hỏi.

Anh không quay lại, chỉ đáp:

— Là những điều ta không dám nói.

— Không… Là những nỗi nhớ không bao giờ phai.

Cô viết, và anh đọc. Giọng họ hòa làm một, như tiếng vọng của hai linh hồn từng lạc nhau:

“Giấc mơ là dòng sông không ngừng trôi.
Mang theo những niềm đau và hy vọng.
Dẫu giông bão có bao lần ập đến.
Tình yêu vẫn sáng như ánh trăng rằm.”

Ngoài Ban Công. Trăng tròn vành vạnh, như một lời hứa từ bầu trời. Họ đứng cạnh nhau, không cần nói lời, chỉ ánh mắt nói thay.

Minh chạm nhẹ tay Lan.

— Chúng ta có thể bắt đầu lại, nếu em muốn.

Lan ngước nhìn anh, ánh sáng của trăng in trong đáy mắt:

— Bắt đầu là biết tha thứ… và tin yêu.

Minh mỉm cười. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh thấy tim mình dịu lại.

Lan đọc câu thơ cuối – nhẹ như hơi thở:

“Tình yêu là một bài thơ chưa viết hết.
Một hành trình dài đầy những dấu chân.
Dẫu qua bao mùa lá rụng, mưa nắng.
Ta vẫn bước đi, cùng nhau đến cuối đời.”

Và dưới ánh trăng lặng, họ tìm thấy nhau – không phải trong những điều hoàn hảo, mà trong sự tha thứ và lòng chân thành.

Không có lời kết rõ ràng, vì tình yêu ấy vẫn còn đang viết tiếp, từng ngày cho đến trang cuối: Đó không chỉ là kỷ niệm, mà là bản nhạc cho một đời yêu nhau.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment