TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

Tác Giả: Trần Minh Hồng, người viết kịch bản miễn phí cho bạn nào muốn làm kịch bản sân khấu.

……………………………………………………

KỊCH BẢN SÂN KHẤU: MẸ KHÔNG CHỌN EM

DÀN NHÂN VẬT:

DƯƠNG: người đàn ông trí thức, từng nhu nhược trước tình cảm và gia đình.

AN: cô giáo tỉnh lẻ, sâu sắc, can đảm nhưng cô đơn.

MẸ DƯƠNG: người mẹ góa bụa, quyền lực và đầy áp lực.

DUY AN: con trai của An và Dương, từ nhỏ thiếu vắng cha.

NGƯỜI KỂ CHUYỆN: dẫn dắt mạch kịch, đôi khi lồng vào nội tâm nhân vật.

MÀN I: RA MẮT (Bối cảnh: phòng khách nhà Dương. Mẹ Dương ngồi trang nghiêm. Dương và An xuất hiện.)

DƯƠNG: Mẹ, đây là An – người con yêu.

MẸ DƯƠNG (lạnh nhạt): Cô dạy ở đâu?

AN: Dạ, con dạy văn cấp hai ở Bình Thuận.

MẸ DƯƠNG: Quê xa. Lương thấp. Gia cảnh chẳng ra gì. Cô có gì khiến tôi tin cô lo được cho con tôi?

DƯƠNG: Mẹ! Tình yêu không cần điều kiện.

MẸ DƯƠNG: Chính vì mẹ đã yêu không điều kiện mà mẹ không để con lặp lại sai lầm ấy.

(Cảnh tắt. Ánh sáng chuyển sang An đang khóc sau khi nhận cuộc gọi từ mẹ Dương.)

NGƯỜI KỂ CHUYỆN: Tình yêu không phải lúc nào cũng thua cuộc trước định kiến. Nhưng người ta vẫn thường chọn điều dễ hơn – từ bỏ.

MÀN II: MƯỜI NĂM SAU (Bối cảnh: trường học tỉnh lẻ. An đang giảng dạy. Dương xuất hiện.)

DƯƠNG: Em sống thế này sao? Một mình… và đứa bé?

AN: Đây là con em. Tên nó là Duy An.

DƯƠNG (ngỡ ngàng): Là… con anh?

AN (gật đầu): Nhưng nó không cần cha, nếu người cha đó chỉ biết đứng bên lề.

(Cảnh chuyển. Duy An tuổi thiếu niên, chất vấn mẹ về cha.)

DUY AN: Con là ai? Sao con không có cha như bạn bè?

AN (trầm giọng): Con là ánh sáng duy nhất mẹ giữ lại. Vì mẹ không chọn hận thù.

NGƯỜI KỂ CHUYỆN: Một đứa trẻ lớn lên giữa câu hỏi không lời đáp, đôi khi trở thành người đàn ông lặng lẽ nhất.

MÀN III: GẶP LẠI (Bối cảnh: phòng tham vấn ở Đà Lạt. Dương – nay già yếu – ngồi trước mặt Duy An trưởng thành.)

DƯƠNG: Ba… xin lỗi. Ba đã bỏ rơi con.

DUY AN: Con từng oán. Nhưng rồi con hiểu – tha thứ không phải vì ba xứng đáng. Mà vì con không muốn giống ba.

(Dương khóc. Duy An quay đi. Màn tối.)

NGƯỜI KỂ CHUYỆN (giọng vọng): Tha thứ là hình thức cao nhất của sự tự do. Để không ai bị trói buộc – kể cả chính mình.

MÀN KẾT: LẶNG LẼ (Bối cảnh: nhà thờ. Duy An đặt cuốn nhật ký của cha lên bàn thờ mẹ. Giọng kể lồng lên.)

DUY AN (đọc): “Nếu có kiếp sau, ba sẽ chọn An. Và giữ con ở lại.”

NGƯỜI KỂ CHUYỆN: Có những sai lầm không thể sửa. Nhưng có những trái tim vẫn đủ bao dung để chữa lành. Và tình yêu, khi không còn oán hận, sẽ thôi làm đau.

(Màn hạ. Ánh sáng dịu dần. Âm thanh vang vọng thơ của Duy An từ xa.)

“Con tha thứ – không phải vì cha xứng đáng.
Mà vì con không muốn giống cha – sống cả đời trong nuối tiếc…”

(Kết thúc.)

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment