ĐÊM LẶNG TRONG TIM
Tuyến xe cuối cùng trong đêm chạy chầm chậm, mang theo một vài người trở về muộn.
Giữa làn sương nhạt, có một người đàn ông trung niên ngồi ở trạm chờ quen thuộc. Mỗi đêm, đúng giờ ấy, ông đều đến – không phải để đón ai, mà chỉ để ngồi đó, im lặng.
Người ta gọi ông là người “vẽ tranh bằng trí nhớ.” Bởi ông không còn vẽ nữa, nhưng ai đến hỏi, ông vẫn có thể kể tỉ mỉ về một gương mặt, một ánh mắt, một mái tóc thoảng qua từ mấy chục năm trước – như thể mọi thứ chưa từng phai.
Năm ấy, có một cô gái cùng học mỹ thuật, chung một tổ vẽ ngoài trời.
Cô ít nói, nhưng luôn chọn đứng sau anh để dễ quan sát cách anh vẽ.
Có lần, cô để lại trong vở anh một tờ giấy gấp làm tư. Trong đó là một bài thơ cô viết tặng anh:
Tim em nói không bằng lời nói.
Mà bằng run rẩy dưới tay anh.
Thương từ ánh mắt sâu như suối.
Yêu từ cái khẽ chạm mong manh.
Tim em nói bằng ngàn nhịp đập.
Giữa mùa yêu chưa kịp thành tên.
Lặng thinh mà cứ như réo gọi.
Ngỡ anh nghe được giữa con tim.
đọc xong, anh gập lại, không nói gì – không từ chối, cũng không đáp lại.
Rồi chiến tranh nổ ra, lớp học tan rã. Họ mỗi người một hướng. Anh tình nguyện vào tuyến lửa, mang theo cuốn sổ phác thảo và tờ giấy thơ ấy.
Còn cô đã mất trong một đợt sơ tán. Người báo tin là bạn cùng lớp, kèm theo câu nói:
— Cô ấy hay ngồi một mình trên sân thượng, nhìn về phía Tây. Nơi có người từng đi mà không kịp chào…
Anh giữ bài thơ ấy suốt đời. Không một ai biết, ngoài anh và ánh đèn đường lay lắt mỗi khuya.
Anh chưa từng kể với ai rằng mình yêu cô ấy. Chỉ thỉnh thoảng, khi có người hỏi về thời tuổi trẻ, anh mỉm cười:
— Có một người… đã từng lặng im rất lâu. Nhưng lòng tôi thì không.

Tác Giả: Trần Minh Hồng