TÂM SINH TƯỚNG — GƯƠNG MẶT CỦA TÂM HỒN
Người xưa dạy:
“Tướng tùy tâm sinh, tướng tùy tâm diệt.” Nói cách khác, gương mặt không chỉ do cha mẹ ban cho, mà còn được nhào nặn mỗi ngày bởi chính cách ta nghĩ, ta sống, và ta yêu thương.
Vẻ ngoài không chỉ là làn da, đôi mắt hay nụ cười, mà là dấu ấn của tháng năm – nơi tâm hồn lặng lẽ khắc vào da thịt mình những điều không thể che giấu.
Một người sống lương thiện, dù không đẹp theo chuẩn mực, vẫn luôn khiến người khác cảm thấy dễ gần. Ánh mắt họ sáng, bình yên; nụ cười họ ấm, không toan tính.
Còn một người sống nhỏ nhen, hay giận dữ, thì sớm muộn gì cũng hiện ra nét cau có, gắt gỏng, bất an.
Tâm là gốc, tướng là hoa. Tâm an thì tướng sáng, tâm loạn thì tướng mờ.
Ta không thể giấu đi nội tâm thật của mình mãi mãi. Một người giả tạo có thể đóng vai tử tế trong một ngày, một tháng, nhưng không thể cả đời.
Ánh mắt sẽ phản bội họ. Giọng nói sẽ phản bội họ. Và đặc biệt là… những khoảnh khắc không phòng bị.
Chúng ta có thể đi làm đẹp khuôn mặt, chỉnh sửa mái tóc, nhưng vẻ đẹp thực sự chỉ tỏa sáng khi tâm ta đẹp, lòng ta tĩnh, trí ta sáng.
Một trái tim biết yêu thương, tha thứ, nhẫn nại… sẽ dần dần nắn lại cả diện mạo.
Đó là lý do vì sao có những người càng già càng đẹp, dù không can thiệp gì — vì ánh sáng từ nội tâm họ dịu dàng, vững vàng và đáng tin.
“Tâm sinh tướng” không phải là mê tín. Nó là một sự thật mà cuộc sống dạy cho những ai đủ kiên nhẫn quan sát người khác bằng cả lý trí và lòng từ.
Nó nhắc ta rằng, mỗi ngày, hãy sống sao cho gương mặt ngày mai của mình sẽ là một gương mặt đáng tin, đáng mến – không vì phấn son, hay nụ cười giả tạo, mà vì trái tim.
TÂM SINH TƯỚNG
Tướng người đâu chỉ do trời.
Mà tâm gieo dáng, mà đời khắc in.
Hiền lương chẳng nói ba sinh.
Mà trong ánh mắt đã nhìn thấy nhau.
Một người nhân hậu từ lâu.
Dẫu không sắc nước, vẫn sâu dịu dàng.
Một người giả tạo đa mang.
Sớm hay muộn cũng tan hàng niềm tin.
Gió đời đâu dễ bình yên.
Nên tâm càng tịnh, mặt hiền càng sâu.
Nụ cười không giả sắc màu.
Là do thương mến ủ lâu trong hồn.
Tu tâm chẳng phải cầu ngon.
Chỉ mong gương mặt chẳng còn lo toan.
Mỗi ngày sống giữa thế gian.
Là thêm một nét dịu dàng vào tim.
Tướng không cần đến dao kim.
Chỉ cần tâm sáng, là tìm thấy hoa.
Gương soi chẳng ở đâu xa.
Chính là ánh mắt người ta nhìn mình.

Tác giả Trần Minh Hồng