TRÁI TIM Ở LẠI
Có những người đi qua cuộc đời bạn như một cơn gió thoảng. Họ đến nhẹ tênh, để lại một vệt nắng ấm rồi đi mất. Không hẹn ngày trở lại…
Thế nhưng, lạ thay, bạn lại chẳng thể quên được họ – như thể trong trái tim bạn, họ đã để lại một chốn riêng, êm dịu mà không bao giờ quên được…
Ở một thị trấn nhỏ vùng núi Bắc Âu Na Uy.
Nơi mùa đông kéo dài và lặng lẽ như một giấc mơ trắng.
Có một người đàn ông sống một mình. Ông từng là một người thợ mộc khéo tay, sống giản dị trong căn nhà gỗ do chính tay mình dựng nên bên rìa rừng thông.
Ông không có vợ con. Người ta nói, thời trẻ, ông từng yêu say đắm một cô gái ở vùng này.
Họ yêu nhau bằng tất cả sự tin tưởng và chân thành.
Nhưng cô gái ấy mang trong tim một giấc mơ lớn hơn: Cô trở về thành phố để tiếp tục học lên cao.
Họ chia tay trong nước mắt và chưa từng gặp lại.
Từ đó, ông sống một mình, nhưng lạ lùng thay – ông chưa từng trở nên cay đắng.
Người ta thấy ông luôn mỉm cười, kiên nhẫn sửa đồ miễn phí cho hàng xóm. Dạy các trẻ nhỏ làm thuyền gỗ, và tặng chúng những con búp bê ông tiện từ gốc thông khô.
Một đứa bé từng hỏi ông:
— Ông không buồn sao, khi sống một mình vậy?
Ông đáp, nhẹ như sương rơi:
— Ta không một mình. Trái tim ta từng được yêu – và yêu vẫn còn đây.
Năm ấy, thị trấn xảy ra một vụ cháy bất ngờ. Lửa bùng lên giữa đêm khuya, tại một ngôi nhà của một người phụ nữ có hai đứa con nhỏ.
Hai đứa trẻ bị kẹt lại trong phòng ngủ. Người ta chưa kịp làm gì, thì ông, không một phút ngần ngại, lao vào biển lửa.
Ông cứu được cả hai đứa nhỏ, nhưng sau đó ông đã bị bỏng nặng và không qua khỏi.
Cả thị trấn đã khóc trong đám tang của ông.
Không ai ngờ, trong căn nhà gỗ đơn sơ của ông. Người ta tìm thấy một hộp gỗ nhỏ cũ kỹ, bên trong là những lá thư không gửi – viết cho người yêu cũ, suốt mấy chục năm.
Lá thư cuối cùng ghi:
Nếu một ngày em về đây hỏi:
Vì sao anh chưa bước lần hai?
Xin em gõ vào tim yên lặng.
Sẽ thấy yêu chưa hết mê say.
Miễn mỗi sớm còn thương và nhớ.
Là tình anh còn đó hôm nay.
Căn nhà gỗ của ông, giờ trở thành một thư viện nhỏ cho trẻ em.
Và người ta đặt tên nó là:
“TRÁI TIM Ở LẠI .”
người tại Tampa Florida được an toàn trong cơn bão.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)
~ Leave a comment ~ Edit
ĐI DẠO TRÊN CẦU SÔNG SEINE
Khi đi dạo trên cầu sông Seine, bạn có thể cảm nhận được sự yên bình và tĩnh lặng.
Trên bầu trời bình yên, những áng mây nhẹ nhàng trôi, tỏa ra ánh sáng dịu dàng của buổi chiều tà.
Bầu trời ấy như một tấm gương phản chiếu sự an lành trong tâm hồn. Nơi mọi lo âu đều tan biến theo từng làn gió.
Dưới bầu trời, dòng sông Seine trong xanh lững lờ trôi, phản chiếu ánh nắng và những tia sáng lung linh từ mặt trời. Như đang kể lại những câu chuyện tình yêu qua nhiều thế hệ…
Những con thuyền chở khách lướt nhẹ, mang theo những kỷ niệm êm đềm trong làn gió nhẹ nhàng mát mẻ và tinh khiết.
Đi dạo trên cầu sông Seine là một trải nghiệm lãng mạn và đầy thú vị. Nơi mà bạn có thể chạm vào hơi thở của Paris một cách trọn vẹn nhất.
Cảm giác được thả hồn trên cầu Seine vào một buổi chiều nhẹ nhàng. Chỉ cần đứng lặng yên ngắm nhìn thành phố, dòng sông và bầu trời trong xanh, cũng đủ để ta tìm thấy sự bình yên.
Giúp ta thoát khỏi nhịp sống hối hả và trở về với những cảm xúc tinh tế nhất.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)
~ Leave a comment ~ Edit
TA ĐÃ QUÊN NHÌN VÀO ĐÔI MẮT CỦA MẸ!
Có những lúc ta đã quên nhìn vào đôi mắt của mẹ, nơi sâu thẳm chứa biết bao nhiêu nỗi niềm mà ta chưa kịp nhận ra.
Đó là những năm tháng mà mẹ đã trải qua, những thử thách mà mẹ đã đối mặt với sự kiên nhẫn và lòng bao dung…
Đôi khi ta mãi mê với cuộc sống của riêng mình mà quên mất rằng bên cạnh ta luôn có mẹ. Người đã âm thầm gánh vác và chăm sóc cho ta từ khi còn thơ bé.
Trong cái nhìn nhân hậu của mẹ, có những sự hy sinh không tên. Những nỗi lo lắng không bao giờ nói ra.
Ta Đã Quên Nhìn Vào Mắt Của Mẹ.
Đôi mắt ấy chứa đầy sự cảm thông và tình yêu vô bờ bến.
Nhưng ta lại thường quên nhìn thật sâu vào đôi mắt đó, để hiểu rằng mẹ cũng có những ước mơ, những nỗi đau và cả những niềm vui giản dị.
Có những lúc ta thờ ơ vì sự hiện diện của mẹ qúa quen, mà ta quên rằng thời gian không dừng lại.
Bất chợt, một ngày mẹ ra đi mãi mãi. Ta cảm thấy chênh vênh, nỗi đau tột cùng …
Hạnh phúc là khi còn mẹ. Hãy lắng nghe lời mẹ nói và nhìn thật kỹ vào đôi mắt của mẹ. Nơi cả một đời người đã chất chứa biết bao nhiêu điều giản dị mà vĩ đại.
Chỉ khi nào biết trân trọng từng khoảnh khắc bên mẹ, ta mới hiểu rằng tình yêu thương của mẹ là điều qúy giá nhất mà ta có được trong đời.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)
~ Leave a comment ~ Edit
NHỮNG BƯỚC CHÂN TRÊN ĐƯỜNG
Những bước chân đi trên đường gồm có nhiều hạng người làm ta băn khoăn. Bạn tự hỏi liệu cuộc sống có phải là cuộc hành trình mà không phải lúc nào cũng gặp được những tâm hồn đồng điệu.
Trên con đường ấy, có người mang đến sự ấm áp, nhưng cũng có những người khiến bạn chênh vênh, lạc lõng.
Họ như những bóng dáng xa lạ, bạn nhìn thấy nhưng chẳng thể chạm đến.
Có những người bạn chỉ gặp một lần trong đời, để rồi họ rời đi. Để lại những dấu vết mờ nhạt, không còn đọng lại trong ký ức.
Lại có những người vừa thoáng qua, nhưng sự hiện diện của họ mang theo những câu hỏi, khiến ta phải suy nghĩ về ý nghĩa của cuộc đời, về giá trị của mối quan hệ giữa người với người.
Bước chân tiếp tục trên con đường, bạn dần hiểu rằng; không phải ai cũng ở lại lâu dài, không phải ai cũng mang đến những điều tốt đẹp.
Nhưng mỗi con người, dù lạ lẫm hay thân quen, đều đóng góp vào hành trình của chúng ta.
Những bước chân đi qua, dù mang theo sự băn khoăn hay chắc chắn, đều là một phần không thể thiếu trong cuộc sống. Giúp ta nhìn nhận và thấu hiểu nhiều hơn về thế giới xung quanh.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)
~ Leave a comment ~ Edit
TÌNH NGƯỜI TRONG CƠN BÃO YAGI
Những ngày gần đây, cơn siêu bão đã hoành hành khiến các vùng miền bắc Việt Nam rơi vào tình trạng bão lũ dữ dội. Thiệt hại nhiều về người và vật chất.
Nhà cửa đổ sập, cây đổ, mất điện. Điều đáng lo ngại hơn là việc đi lại, sinh hoạt và làm việc, trật tự của vô số cư dân đã bị ảnh hưởng rất lớn.
Tuy nhiên, dù gió có dữ dội đến đâu, mưa có trút nước bao nhiêu thì cũng có những nhóm người đã chọn đứng lên.
Họ hành quân ngược gió, dùng tình yêu và sự cống hiến, để lại đằng sau những cảnh khiến người ta phải khóc!
Nhiều đội cung cấp điện và sửa chữa khẩn cấp cứu trợ cho người dân trong vùng bão.
Họ như những ngọn hải đăng trong bóng tối, mang lại ánh sáng và hy vọng cho những vùng bị thiên tai.
Nhiều đoàn thể xung phong, tích cực tham gia cứu giúp người dân trong vùng thiên tai.
Nhiều trung tâm mua sắm, khách sạn, nhà hàng, thương gia cá nhân, v.v. đã chung tay giúp đỡ để cung cấp miễn phí cho người dân.
Nhiều chiến sĩ nhân dân tham gia công tác cứu trợ bão, tìm kiếm cứu nạn, chuyển tiếp tế, dọn đường sau cơn bão. Họ mệt mỏi nhưng không hề chợp mắt.
Trên các đường phố, ngõ hẻm, bạn có thể thấy người dân giúp nhau dọn rác. Thậm chí có người còn tự phát giao “bữa ăn tình yêu” cho mọi người trong những ngày liên tiếp.
Trong trận chiến với siêu bão này, luôn có một điều gì đó mạnh mẽ khiến người ta phải rơi nước mắt… Đó là tình người.
Mỗi người làm việc chăm chỉ đều là anh hùng. Mặc dù họ đến từ các ngành khác nhau và có thân phận khác nhau. Nhưng họ đều có một mục tiêu chung là giúp mọi người vượt qua khó khăn.
Họ dùng hành động của mình để truyền tải tình yêu thương và sự ấm áp. Để giải thích thế nào là trách nhiệm và trách nhiệm, thế nào là lòng vị tha và sự cống hiến.
Chúng ta hãy bày tỏ sự kính trọng cao nhất đối với những người nổi dậy trong cơn bão và những người đã có những đóng góp quên mình cho mọi tầng lớp xã hội.
Chính sự cống hiến và nỗ lực của họ đã khiến chúng ta thêm tin tưởng rằng dù khó khăn đến đâu. Mọi người cũng có thể đoàn kết để vượt qua thảm họa và hướng tới một ngày mai tốt đẹp hơn.
Ánh sáng cuối cùng của ngọn nến đom đóm làm tăng thêm độ sáng của mặt trời và mặt trăng.
Trong giai đoạn đặc biệt như vậy, chúng ta cũng hy vọng rằng có nhiều người hơn nữa có thể tham gia và đóng góp vào việc khôi phục trật tự sản xuất, và sinh hoạt bình thường trở lại ở vùng bão miền bắc Việt Nam, theo cách tốt nhất có thể.
Cầu mong cho tình người sẽ tiếp thêm sức mạnh, giúp mọi người vượt qua cơn bão với niềm tin rằng sau giông tố trời sẽ nắng đẹp trở lại.
Cầu mong sao cho những khó khăn mất mát sẽ sớm qua đi. Để lại những ánh mắt ngời sáng niềm tin và hy vọng vào một ngày mai tươi sáng hơn.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)
~ Leave a comment ~ Edit
TÌNH LÀ MỘNG LUÔN NGỦ QUÊN
Tình là mộng, luôn ngủ quên, mộng muộn màng…
Cảm xúc là một thứ rất lạ, bạn đến, người ấy đi.
Bạn đã đi rồi, nhưng anh ấy lại ngốc nghếch chờ đợi bạn mãi…
Trong cuộc đời này, có thể sẽ có một người không luôn đồng hành với bạn, nhưng bạn thực sự muốn sống cùng với người ấy, đến nỗi bạn thường phải trả giá đắt trong tâm hồn.
Thế mới có cảm giác “Nếu đời chỉ như tiên cảnh, gió thu buồn quạt.”
Nghĩ lại, trong thế giới con người này, trong thế giới rộng lớn này. Luôn có người là nút thắt trái tim bạn mà bạn không thể tháo gỡ.
Luôn có người là vầng trăng cao mà bạn không thể nhìn đủ, luôn có một người là ước mơ tình yêu bất tận của bạn, luôn có một người là bạn.
Có những giọt nước mắt mê đắm không dứt, luôn có người là những vần thơ mờ mịt mà bạn không thể đọc hết, và luôn có người là những vần thơ ân tình mà bạn viết không xong.
Và sau hàng ngàn, hàng trăm vòng quay, bạn sẽ trở thành cơn gió trong nút thắt trái tim này, bạn sẽ ngập tràn trong nước mắt mê đắm, bạn sẽ là người trong giấc mơ si tình…
Bạn nhìn qua làn nước mùa thu trong bài thơ mờ mịt, bạn đang lưu luyến một hình dáng xưa.
Có lẽ chính những dấu vết chân thực theo năm tháng để lại, vẻ đẹp bình dị ngày đó khó tìm lại trên đời, đã khiến người ta như thế này, không thể không động lòng?
Tuy nhiên, có hàng vạn bông hoa trong mắt, và chỉ có hai hoặc ba trong số chúng đang nở rộ. Trên đời này, có bao nhiêu người có thể gặp được người mình muốn gặp trong số hàng ngàn người?
Không có sớm hơn một bước, cũng không có chậm một bước, cứ như vậy tình cờ.
Có nhiều người đàn ông và phụ nữ, nhiều số phận đã bị thời gian phung phí một cách tàn nhẫn.
Quá nhiều người vô duyên đứng lặng lẽ trong ánh đèn mờ ảo, bất chợt nhìn lại, nhưng không ai đợi ai.
Năm tháng nhìn lại, có những thứ không cần nhặt nhưng đã nằm sâu trong lòng, có người không cần nhớ nhưng lại lưu luyến…
Thỉnh thoảng nhớ lại thì cũng chỉ còn là ký ức.
Chân đi trên đất, dưới chân là mặt đất, ở đâu cũng có con đường. Chúng ta phải đi, có thể gồ ghề, có thể bằng phẳng.
Gồ ghề, như kinh nghiệm. Bằng phẳng, như hạnh phúc.
Ngắm nhìn lên bầu trời mây trôi, dường như có câu chuyện của chúng ta ẩn hiện trong từng đám mây? Câu chuyện của chúng ta, có phải nó cũng đang ở trên mây? Ngủ yên và bị phong ấn.
Tình là mộng, luôn ngủ quên, mộng muộn màng.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)
~ Leave a comment ~ Edit
ĐỪNG QUÊN PHONG CẢNH VEN ĐƯỜNG
Đây là một con đường, một con đường không thể đoán trước, một con đường không có điểm kết thúc, và một con đường định mệnh của cuộc đời.
Thời gian không thể đứng yên và chúng ta sẽ tiếp tục đi trên đường đời.
Tuy nhiên, chúng ta không cô đơn, không lẻ loi, bởi vì còn có những cảnh đẹp để chúng ta tận hưởng!
Trên đường, đừng quên ngắm cảnh ven đường. Ảnh hưởng của nó đối với chúng ta rất sâu sắc, cảm giác mà nó mang lại cho chúng ta thật tuyệt vời.
Cũng giống như chúng ta đang sống trên thế giới này, có quá nhiều cảnh vật để chúng ta nhớ, để chúng ta say…
Trên đường đời, có tình cảm gia đình, tình bạn, tình yêu, tình thầy trò, tình làng nghĩa xóm … Đủ thứ tình cảm ấy hòa quyện vào nhau tạo thành niềm an ủi duy nhất của chúng ta trên đường – cảnh.
Cảnh đẹp, và chúng ta phải nhìn cảnh vật đa dạng với một thái độ lạc quan.
Trên đường đời, chúng ta có thể không màng đến cuối đường, cuối đời.
Điều quan tâm hơn cả là khung cảnh bên đường. Đừng bỏ qua những cảnh đẹp trong cuộc sống chỉ vì bạn vội vàng. Ngay cả một bông huệ khiêm tốn cũng sẽ xoa dịu tâm hồn mệt mỏi của bạn bằng hương thơm.
Khung cảnh dù kín đáo đến đâu cũng sẽ là bến đỗ cho tâm hồn, ngay cả cây cổ thụ cũng là trụ cột tinh thần của bản thân.
Trên đường đời.
Dù con đường có dài bao nhiêu, chúng ta vẫn sẽ đi như mọi khi. Dù con đường có gập ghềnh thế nào, chúng ta cũng phải dành ra một khoảng thời gian để thưởng thức phong cảnh của cuộc hành trình.
Cho dù con đường có mệt mỏi thế nào, chúng ta vẫn giữ lấy một con đường, một trái tim lạc quan.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)
~ Leave a comment ~ Edit
MỘT KIẾP NGƯỜI
Mùa thu lá đổi màu.
Vàng úa và xác xơ.
Như kiếp một con người
Ở giữa một mê cung của những con đường đầy hoa lá, có hai người cao tuổi đã sống bên nhau. Nhà của họ không phải là một lâu đài, nhưng tình yêu luôn nằm ở đó và nắm giữ họ mãi mãi bên nhau.
Vào cuối buổi chiều, bà lão ngồi xuống, nhìn chăm chú và lật từng trang ảnh của một album đặt trên bàn. Những bức ảnh của một thời đã qua …
Trong một sự thoải mái ấm cúng, trong không gian yên tĩnh.
Ông lão chuẩn bị những chiếc bánh nướng cho bữa ăn tối mô phỏng trên bếp lửa thấp. Có vẻ như họ không sợ chết, họ chờ đợi và không nói ra điều đó.
Tuy nhiên, dấu hiệu tầm nhìn tinh thần của họ đã bị sa sút. Và trong thế giới này đang lóe lên trong khoảnh khắc hiện tại, trước khi thời gian bị đóng băng mãi mãi.
Bà ngồi hát bên cây đàn piano, với những ngón tay không muốn cử động, một số biện pháp mà bà không đàn thêm được nữa. Vì vậy, bà dừng lại khoảnh khắc hạnh phúc này.
Họ ngồi xuống, mỗi người ngồi trên chiếc ghế của họ, dành thời gian của họ, cho nhau những ân sủng, nhấn mạnh những nỗ lực và giúp đỡ lẫn nhau.
Ông nghĩ đến thời điểm lúc bà còn trẻ đẹp … Bà nghĩ về thời điểm ông còn mạnh mẽ … Ông đặt một khúc củi vào lò sưởi, trong khi đó bà pha hai ly trà. Bà nắm tay ông và mỉm cười với ông, ông đáp lại bằng ánh mắt âu yếm.
Mặc dù tuổi tác của họ đã cao, nhưng hai người vẫn yêu nhau, họ yêu thương nhau một cách dịu dàng kể từ khi bắt đầu, và mãi mãi về sau.
Vào một buổi chiều mưa mùa thu, ông ngủ thiếp đi một cách bình yên trên ghế và khẽ mỉm cười. Giống như mỗi ngày, bà nằm trên chiếc ghế bên cạnh, bà nhìn ông và nắm lấy tay ông, bà trì hoãn một vài phút nữa.
Và họ mãi mãi bên nhau trong giấc ngủ bình yên, với nhịp điệu của tiếng mưa rơi mùa thu tháng 8.
Bất chợt, một cơn gió lướt qua nhành cây bên ngoài cửa sổ, gió buông lời ru êm dịu và cuốn theo hai chiếc lá vàng bay xa.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)
~ Leave a comment ~ Edit
TRUYỆN NGẮN XUẤT BẢN CỦA TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG
HOÀNG HÔN TRÊN CÂY CẦU CŨ
………………………………………………………..
HOÀNG HÔN TRÊN CÂY CẦU CŨ!
Lạ thật! Tình yêu là điều kỳ diệu. Tình yêu không có ranh giới, năm tháng, thời gian và địa điểm. Người ta không chọn tình yêu, tình yêu chọn người.
Tình yêu làm cho kẻ ngốc trở nên khôn ngoan, và hiền nhân trở thành ngu ngốc … Nó thúc đẩy đam mê, phá hủy lý trí. Trong tình yêu đảo ngược mọi thứ. Tình yêu là hương vị đích thực của cuộc sống.
Nếu bạn có thiên đường tình yêu có kinh nghiệm – bạn đã thực sự sống!
Nhưng thế giới của anh ấy, không thuộc về quan điểm này. Anh muốn kết thúc và rời đi. Những bước chân không đủ để trở về phía trước vĩnh viễn, và cũng không muốn quay lại phía sau. Ở bên cánh cửa, dường như anh chạy vội vã từ bên trong chính mình, và thích thú để gió thổi bay đi mọi thứ …
Anh là một học sinh trung học nghèo, nhưng anh là một người hùng của cô. Anh ấy đã cứu cô thoát khỏi một vụ sàm sỡ của một gã thanh niên ở thời trung học. Và họ đã yêu nhau từ đó.
Sau đó, cuộc hẹn hò của họ tăng dần, mặc dù gia đình cô không chấp nhận anh ấy. Bố mẹ của cô đã hứa gã cô cho một người con rể giàu có, không phải là một người nghèo khổ như anh. Cô không có quyền hẹn hò với bất cứ ai, ngoài chàng rể giàu có kia.
Một quyết định ở lại nước ngoài để quên đi mọi thứ…
Anh ấy được học bổng du học tại Mỹ. Sau khi tốt nghiệp đại học và ở lại nơi đây lập nghiệp đã hơn 20 năm.
Những ngày gần đây. Trên một cây cầu cũ thường xuất hiện một người đàn ông. Người đàn ông đứng lặng yên trên cây cầu, không biết anh ấy đang chờ đợi ai? Anh ta đứng ở đây trước khi trời tối, cho đến khi hoàng hôn buông xuống trên cây cầu cũ này.
Chạng vạng luôn cảm thấy ngắn ngủi. Nhưng mặt trăng dường như chậm lại.
Cho đến khi nào hoàng hôn luôn sinh ra những sự kiện kịch tính? Cho đến khi nào cây cầu cũ này trở thành một sân khấu luôn chứa đầy kỷ niệm.
Ôi! Cây cầu lạnh lẽo, trên dòng sông yên tĩnh. Một cặp thiên nga trưởng thành đang di chuyển …
Một người phụ nữ đi qua cây cầu, cô bắt gặp anh ta đứng ở đây vài lần. Cô suy nghĩ:
“Tại sao anh ta đến nơi đây?”
Người đàn ông đứng ở trên cây cầu cũ này, trước khi trời tối. Anh ấy luôn đến đúng giờ. Mặc dù anh biết rằng không ai chờ đợi anh. Chỉ có hình bóng của những bức tượng, ánh sáng cổ điển, tất cả đều tạo ra bóng tối, là sự im lặng đẹp nhất đối với anh ta.
Cô bước đến, cô tò mò hỏi:
“Tại sao anh luôn đến đây?”
Anh trả lời: “Tôi thích đến đây để nhớ về ký ức, tôi mặc kệ cho hoàng hôn di chuyển.”
Cô im lặng một lúc. Mùi của lá cây, mùi gỗ và không khí mát lạnh của gió từ dòng sông. Khiến cô có cảm giác dễ chịu.
“Anh có kỷ niệm gì ở đây?” Cô tiếp tục trò chuyện.
“Tất nhiên là một người phụ nữ, đức hạnh và xinh xắn.” Anh nói.
Cô nhắm mắt lại trong vài giây, cô thoáng buồn.
Anh ấy hỏi cô: “Cô có ký ức ở đây không?”
“Câu hỏi của anh không nhất thiết phải trả lời.” Cô nói.
Anh mỉm cười chua chát:
“Tôi biết, mọi người đến đây đều phải có ký ức. Ký ức thực sự là vũ khí phi thường để giết thời gian nằm ngoài vòng tròn của quá khứ. Và cô có muốn chia sẻ kỷ niệm với tôi không?”
“Một lần nữa câu hỏi của anh có vẻ sáo rỗng.”
Trong một khoảnh khắc, người đàn ông im lặng. Nhưng người phụ nữ đột nhiên cười vui vẻ:
“Không cần phải quá cứng nhắc. Chúng ta chỉ cần một mảnh hoàng hôn để hiểu nhau về một ký ức.”
“Đừng quá kịch tính.”
Và họ cười lớn, với một giọng điệu khác. Ngay lập tức họ trông rất quen. Giống như một cặp tình nhân vừa mới tái hợp sau tất cả thời gian dài đã bị chia cách.
Và họ tiếp tục trao đổi với nhau, chia sẻ ý kiến, cho đến khi hoàng hôn đến.
“Chúng ta biết, để biết nhau, chúng ta không cần biết tên. Hay nhìn chằm chằm vào nhau. Một lần nữa nhu cầu duy nhất của chúng ta là ngôn ngữ.” Anh ấy nói.
Trong một khoảnh khắc, bầu không khí dường như yên tĩnh.
Người đàn ông hỏi:
“Có vẻ như cô vẫn thực sự chưa hiểu?”
Cô trả lời:
“Không. Làm sao tôi có thể hiểu được. Tôi không thể nhìn thấy hoàng hôn, hay sự ra đi của người tôi yêu trong quá khứ.”
Người đàn ông áp hai tay vào phía lang can của cây cầu. Anh cúi đầu về phía dòng sông, với tất cả những ký ức chảy ra từ đôi mắt anh. Anh gỡ chiếc kính mắt ra và quay về phía cô.
Người phụ nữ sững sờ khi nhận ra anh ấy chính là người yêu cũ của mình. Cô không biết rằng anh ấy đã trở về nước và âm thầm tìm kiếm cô. Anh đã nhìn thấy cô mấy lần đi ngang qua cây cầu kỷ niệm này.
Chừng nào hoàng hôn còn tiếp tục di chuyển, cây cầu cũ này sẽ luôn là mối liên kết giữa ký ức Và hôm nay, hoàng hôn đã thực sự rơi vào hai cặp mắt đó.
Cô bậc khóc, anh bước đến vài bước nhưng khựng lại:
“Em có hạnh phúc không?”
Cô gật đầu và nói trong nước mắt: “Nhưng em vẫn luôn nhớ anh.”
Người đàn ông có vẻ bối rối. Anh ngước nhìn lên bầu trời và cố nén cảm xúc.
Cô nín khóc và hỏi anh: “Anh lập gia đình rồi phải không?”
“Anh có gia đình rồi.” Anh cười nhẹ và trả lời.
Họ chia sẻ sự ấm áp dưới buổi tối thân thiện. Có một con chim vỗ cánh, rồi bay đi. Ánh đèn trên cây cầu cũ này cũng tạo ra ánh sáng, tăng thêm sự ấm áp cho hai người yêu nhau gặp lại.
Có phải hoàng hôn sắp kết thúc? Có lẽ em phải đi về. Người phụ nữ nói.
Người đàn ông trả lời: “Tất nhiên.” Nhưng anh ta vẫn bối rối: “Tại sao hoàng hôn kết thúc nhanh như vậy?”
Họ đứng nhìn nhau thêm giây lát. Người phụ nữ bước đi, bỏ mặc người yêu cũ đứng lặng yên nơi cây cẩu cũ đầy kỷ niệm. Trước khi hoàng hôn bắt đầu kết thúc.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)
~ Leave a comment ~ Edit
LÀN SÓNG QUÊN LÃNG
Anh và cô đều lạc lối trong sự trống rỗng của buổi chiều mùa hè. Đại Dương thuần khiết, dường như xoa dịu những trái tim bị thâm tím của họ.
Họ ngồi trên một băng ghế hướng ra biển. Chỉ có những dấu hiệu của thời gian trên khuôn mặt của cô ấy, đã đưa anh ta trở lại thực tại của khoảnh khắc hiện tại và tình yêu của họ.
Như thường lệ, anh đợi cô ấy nói chuyện. Ngay cả khi những lời nói đó đôi khi tàn nhẫn, thì sự im lặng của cô thậm chí anh ta không thể chịu nổi.
Đối mặt với Đại Dương, ánh mắt nhìn của cô cố định trên sóng nơi có người lướt trượt, cô vẫn bất động.
Anh gọi tên cô ấy nhẹ nhàng. Cô quay đầu về phía anh. Anh không nhìn thấy đôi mắt của cô. Cặp kính che giấu cái chớp mắt của cô, anh đoán như vậy.
Anh đứng lên và nói:
“Đi, chúng ta sẽ đến quán cà Phê hoặc đi ăn kem?”
Cô gái chậm rãi đứng lên và đi theo anh. Trọng lượng cơ thể của cô trở nên nhẹ nhàng, giống như làn gió biển chạy dọc bờ biển. Anh nắm tay cô như mọi khi.
Bước chân của họ đã hướng dẫn họ đến sân thượng của quán cà phê. Anh muốn thưởng thức giây phút yên bình này, trong khi anh cố gắng không nghĩ đến những gì đang xảy ra với họ.
Một luồng ánh sáng nhẹ thổi bay chiếc khăn lụa hoang dã mà cô đeo quanh cổ cô vẫn thon thả. Váy của cô thỉnh thoảng bám vào đôi chân gầy và đôi giày màu xanh. Đôi môi cô tách rời nhẹ nhàng như thể để nói những từ không xuất hiện nữa.
Họ ngồi bên cạnh nhau trên sân thượng của quán cà phê; cuộc sống lan rộng trước mắt họ như để chế giễu anh và cô. Bên bờ biển là những đứa trẻ chạy nhảy nô đùa trên cát trắng. Những người lớn lo canh giữ con cái của họ theo từng vị trí.
Anh không dám thực sự nhìn cô ấy. Anh sợ đọc được trong mắt cô ấy những gì làm tổn thương anh. Khoảng cách xa dần đang nằm trong đôi mắt của cô? Anh biết cô ấy sẽ vắng mặt ở nơi đây.
Khi người bồi bàn bước đến, cô muốn có một dĩa cơm thịt nướng. Anh cũng gọi món ăn giống như cô. Họ có những sở thích gần giống như nhau và đã mở rộng sự hiểu biết hoàn hảo của nhau.
Nhưng sau buổi chiều hôm ấy, cuộc sống của họ bắt đầu chia đôi. Họ có ngã rẽ riêng của họ.
Cô gái đã ra đi, xa Quê Hương và không quên mang theo chiếc khăn lụa quàng cổ hoang dã mà anh ta đã tặng cho cô. Cô mãi mãi yêu thành phố biển nơi cô chào đời. Có những buổi hoàng hôn tuyệt đẹp và mỗi buổi sáng sớm tuyệt vời!
Và anh ta luôn nhớ về nụ cười rạng rỡ trên gương mặt của cô gái ấy. Anh vẫn nhớ mùi hương quen thuộc và bước chân nhẹ nhàng của cô.
Mặc dù đó chỉ là một ảo tưởng trêu chọc, ảo tưởng của sự vỡ mộng … Và dấu vết trên cát ngay lập tức đã bị xóa bởi làn sóng quên lãng.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)
~ Leave a comment ~ Edit
DƯỚI ÁNH SAO ĐÊM!
Trong một thung lũng hẻo lánh tắm mình trong ánh sáng mờ nhạt của bầu trời đêm, được tô điểm bởi những tia sáng thiên đường.
Có một người phụ nữ trẻ. Cô ấy nổi tiếng không chỉ vì vẻ đẹp mà còn vì lòng tốt tỏa sáng như mặt trời buổi sáng. Giữa ốc đảo yên tĩnh đó, trái tim một chàng trai đập rộn ràng với niềm hy vọng tìm được tình yêu đích thực.
Cô trải qua những ngày tháng của mình giữa hoa và suối. Sáng tác những bài hát được gió thổi qua những ngọn đồi và thung lũng.
Giọng nói của cô là lời thì thầm ngọt ngào xoa dịu tâm hồn. Và giai điệu của cô là những bí mật được giao phó cho thiên nhiên.
Bất chấp sự thanh thản của cô, một khao khát sâu sắc vẫn tồn tại trong cô. Mong muốn chia sẻ thế giới nội tâm của mình với một người đặc biệt.
Cách đó không xa, tại một ngôi làng giữa những ngọn đồi. Chàng trai là một thợ rèn trẻ với đôi bàn tay rắn chắc và đôi mắt ấm áp, đang miệt mài rèn các nguyên tố thép và bạc. Anh là một nghệ nhân có danh tiếng.
Một buổi sáng, khi sương còn đọng trên mặt đất, định mệnh đã gắn kết cuộc đời họ.
Anh, đang tìm kiếm nguồn cảm hứng cho một tác phẩm độc đáo, đã mạo hiểm băng qua thung lũng và tình cờ gặp được cô.
Khi nghe bài hát của cô, anh bất động:
“Bạn là ai, người mang giọng hát làm dịu cơn bão?” Anh hỏi với giọng run rẩy.
“Tôi là con gái của vùng đất này.” Cô đáp lại với nụ cười phản ánh sự thuần khiết của dòng suối trong suốt.
“Còn bạn, du khách, điều gì đã đưa bạn đến miền cô đơn của tôi?”
“À, tôi ở ngôi làng bên kia, tôi đang tìm kiếm vẻ đẹp cho tác phẩm của mình. Nhưng tôi đã tìm thấy thứ gì đó còn hơn thế nữa trước mắt tôi.”
Anh thú nhận, với vẻ kinh ngạc hiện rõ trên khuôn mặt.
Từ đó, họ bắt đầu một mối liên kết gắn bó với nhau. Ngày này qua ngày khác, trong những cuộc gặp gỡ và trò chuyện tình cờ kéo dài cho đến khi những ngôi sao nói lời tạm biệt với bầu trời.
Họ khám phá ra những thế giới của nhau. Những lãnh thổ chưa biết, chỉ có thể được khám phá thông qua cái nhìn hiểu biết và trái tim rộng mở.
Một buổi chiều, khi hoàng hôn biến đường chân trời thành màu cam. Cô đưa anh đến địa điểm yêu thích của mình. Một khu đất trống bí mật nơi những con đom đóm nhảy múa trong màn trình diễn ánh sáng và phép thuật.
“Đây là nơi trú ẩn cá nhân của tôi, bây giờ nó cũng là của anh.” Cô nói với anh.
Anh cảm động trước cử chỉ đó và lấy từ trong túi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ tặng cô.
“Dành cho em, cô gái thân yêu.” Anh thì thầm.
Bên trong là một chiếc trâm bạc tinh xảo, có hình một bông hoa dại và một trái tim.
Ngày tháng nối tiếp nhau, như một dòng chảy không thể ngăn cản.
Tin tức về tình yêu của họ bắt đầu lan truyền và giống như trong bất kỳ câu chuyện hay nào, một thử thách bất ngờ đã sớm ập đến.
Một nhà sưu tập nghệ thuật, người đã nghe nói về tài năng của chàng trai.
Nhà sưu tập nghệ thuật giàu có kia đã đề nghị chàng trai trẻ chuyển đến một thành phố khác, về làm việc cùng ông. Ông hứa hẹn cho chàng trai một sự nghiệp vững chắc.
Với trái tim bị chia cắt giữa tình yêu dành cho cô gái và những lời hứa hẹn về một tương lai thịnh vượng.
Chàng trai phải đối mặt với ngã rẽ, sẽ thử thách sự phản kháng tình yêu của anh.
“Cô gái thân yêu của anh, cuộc đời cho anh một con đường vàng, nhưng con đường không có em giống như bầu trời không có sao.”
Anh tâm sự với cô trong một đêm thổ lộ và chia sẻ nỗi sợ hãi.
Cô gái nói với giọng dịu dàng:
“Anh, tình yêu của em. Hãy theo đuổi sự nghiệp trước.
Anh biết rằng em phải đi theo tiếng gọi của định mệnh. Tình yêu của anh sẽ đi cùng em, bất kể khoảng cách.”
Vẫn chưa biết tương lai sẽ ra sao, họ cam kết chung thủy và một tình yêu vượt qua thử thách của thời gian và không gian.
Anh rời đi vào lúc bình minh, với lời hứa về một cuộc đoàn tụ khắc sâu trong tâm hồn. Và niềm tin chắc rằng tình yêu đích thực không có rào cản.
Nhiều tháng trôi qua, những bức thư tình giữa hai người yêu nhau đã giữ cho nhau ngọn lửa ấm áp.
Niềm đam mê nghệ thuật của anh ngày càng nảy nở, nhưng nỗi trống trải khi không có cô bên cạnh lại là một mùa đông lạnh giá trong lòng anh.
Trong khi đó, cô mở rộng giọng hát của mình vượt ra ngoài thung lũng, là nguồn cảm hứng của các nhà thơ và những kẻ mộng mơ. Nhưng trong giai điệu của cô luôn ẩn chứa nỗi u sầu nói về tình yêu đầy hy vọng.
Một tình huống khác xảy ra. Con gái duy nhất của nhà sưu tập tỷ phú đã trót yêu chàng thợ rèn trẻ này.
Người cha muốn gã con gái cho anh và hứa sẽ cho anh thừa hưởng một khối gia tài khổng lồ.
Tuy nhiên, chàng trai trẻ này đã từ chối ngay lập tức. Anh luôn nhớ đến cô gái nơi có nhiều ngọn đồi, vùng sương mù và cô đơn ấy.
Vào một đêm đặc biệt đầy sao, khi mặt trăng lên đến đỉnh cao.
Cô bước đến khu vực bí mật của mình:
“Anh, anh ở đâu, người thợ rèn yêu quý của em?”
Cô thì thầm với gió, nhắm mắt lại để cảm nhận rõ hơn sự hiện diện của người mình yêu.
Và chính lúc đó không khí trở nên lạnh hơn và một bóng người hiện ra trong bóng tối.
Đó là anh, với đôi mắt lấp lánh cảm xúc và trên tay anh là một tác phẩm tinh xảo nhất. Một mặt dây chuyền hình trái tim, đang đập với sự rực rỡ của các ngôi sao.
«Anh đã trở lại, cô gái của anh. Bởi vì danh tiếng hay vận may nào cũng không thể thay thế khi có em bên cạnh. Mặt dây chuyền này là biểu tượng cho sự cam kết vĩnh cửu của anh.”
Anh tuyên bố khi sự im lặng của màn đêm tràn ngập tình yêu không thể kìm nén.
Sau những cái ôm, những nụ hôn và những giọt nước mắt tìm lại được tình yêu. Họ đã chia sẻ những trải nghiệm, những niềm vui và nỗi buồn đã hình thành nên tâm hồn họ nhiều hơn.
Và trong sự hòa hợp của cuộc sống, họ đã tìm thấy sức mạnh để xây dựng một tương lai. Trong đó những ước mơ của cá nhân họ, sẽ đan xen với tình yêu có khả năng vượt qua mọi thử thách.
Lại một lần nữa tràn ngập những bài hát và kim loại chạm khắc, tiếng cười và sự hoà hợp.
Xung quanh họ, thiên nhiên dường như đang ca ngợi sự kết hợp của hai sinh vật có số phận được đánh dấu bởi các vì sao.
