TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CÓ MỘT THỜI THANH XUÂN NHƯ THẾ

Có những ngày, chỉ cần một cơn gió nhẹ thoảng qua cũng đủ làm lòng mình chênh chao.

Gió mang theo hương cỏ non đầu mùa, mùi cỏ dại chớm qua sân trường cũ, và cả những tiếng cười chưa kịp lùi xa. Đó là khi ký ức thanh xuân âm thầm quay về, dịu dàng và nguyên vẹn như chưa từng đi mất…

Chúng ta từng sống một thời như thế – một thời của những buổi sáng vội vàng đến giảng đường.

Của những buổi trưa ngồi dưới bóng râm dưới hàng cây cổ thụ để tán chuyện mông lung. Và những chiều tan học đi bộ qua hàng cây phượng vỹ, lặng lẽ dõi theo một ánh nhìn không dám gọi tên.

Tuổi trẻ ấy, chúng ta yêu ai đó không cần lý do. Chỉ vì một ánh mắt tình cờ, một câu nói dễ thương, hay một cái liếc nhẹ đầu giờ học… mà tim bỗng biết rung động.

Chúng ta không vội vàng nói ra, không cần hứa hẹn gì dài lâu – chỉ cần mỗi ngày được nhìn thấy nhau, cùng thở chung một bầu không khí, cùng lặng im dưới gốc phượng già… cũng đã là đủ đầy.

Thanh xuân là những lần giận hờn vu vơ rồi làm hòa chỉ vì không ai nỡ giận lâu.

Là những đêm ôn thi vừa học vừa mơ mộng, viết tên nhau vào cuối vở, hay ngồi viết thơ tình nhưng chẳng bao giờ gửi.

Là những ngày nắng đẹp đến mức tưởng đâu cuộc đời sẽ mãi bình yên như thế.

Nhưng rồi thời gian không chờ ai. Mùa hè cuối cùng đến như một cái chớp mắt.

Bằng tốt nghiệp trao tay, ve gọi ngoài sân, chúng ta rưng rưng nhìn nhau không nói.

Biết rằng sau cánh cổng trường, mỗi người sẽ đi về một phía, và có lẽ… sẽ không bao giờ gặp lại nữa.

Ngày chia tay – ngày khép lại trang thơ.
Mở một đời với ngàn câu chưa viết.
Nhưng trong ta, vẫn nguyên vẹn tha thiết.
Một thời trẻ – đã đẹp đến không ngờ.

Thế là hết một thời trong trẻo như gió đầu mùa. Gió vẫn thổi, nhưng lòng người đã khác. Chúng ta trưởng thành, mang theo những giấc mơ cũ và một phần ngây ngô của chính mình.

Gấp lại, cất vào ngăn ký ức – nơi chỉ mình ta thỉnh thoảng mở ra, khẽ mỉm cười, và thầm thì:

“Ngày ấy, mình đã từng rất vui, rất thật lòng… và rất trẻ.”

Tốt nghiệp rồi, bạn bè đi bốn hướng.
Người ở, người xa, người chẳng trở về.
Ta lặng lẽ gấp từng ngày xưa cũ.
Khép nhẹ nhàng vào ký ức êm khê.

Vẫn nhớ mãi một thời không trở lại.
Dẫu cuộc đời giờ đã khác hôm qua.
Thời sinh viên – không dài như ta nghĩ.
Nhưng trong lòng… là mãi mãi thiết tha.

Tác giả Trần Minh Hồng




Leave a comment