TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CÁI TÔI VÀ CÁI CHÚNG TA – TÌNH RUỘT THỊT.

Có một điều lạ trong đời sống con người:

Ruột thịt – những người cùng máu, cùng hơi thở, cùng lớn lên dưới một mái nhà – đôi khi lại rời xa nhau dễ dàng hơn những người dưng…

Không phải vì họ chưa từng yêu thương, mà vì họ đã từng thương quá nhiều.

Không phải vì họ hết tình, mà vì cái tôi trong mỗi người đã lớn hơn cái “chúng ta” từng có.

Chúng ta sinh ra không chọn được cha mẹ, không chọn được anh chị em.

Tình ruột thịt là sợi dây ràng buộc thiêng liêng, nhưng không phải là dây xích.

Nó cần được chăm sóc, được tưới bằng sự khiêm nhường, hiểu nhau bằng sự lắng nghe, và tha thứ bằng cả tấm lòng.

Nhưng con người lớn lên trong một xã hội đề cao bản ngã.

Chúng ta được dạy cách “khẳng định mình”, “bảo vệ quyền lợi”, “nói thẳng suy nghĩ”… nhưng ít ai dạy ta cách giữ lại một bước lùi cho yêu thương.

Và thế là…

– Một chút va chạm thành oán giận.

– Một lần im lặng thành chia cắt.

– Một sự khác biệt nhỏ thành vực sâu không ai muốn bước qua.

Người ta quên mất: Người ruột thịt không cần thắng lý, chỉ cần thắng mình.

Bởi khi chúng ta hơn một câu, thì chúng ta mất đi một người.

Khi chúng ta giành một phần, thì chúng ta chia đôi máu thịt. Mà đôi khi người ta ít nhận ra…

Hãy thử tưởng tượng một bàn tay. Nếu ngón nào cũng muốn vươn ra cao nhất, thì làm sao nắm lấy điều gì?

Chỉ khi các ngón cùng co lại, cùng hạ mình, bàn tay mới giữ được thứ quan trọng.

Gia đình – không cần đúng sai, chỉ cần đủ thương để ở lại.

Ruột thịt – không cần lý lẽ, chỉ cần nhìn nhau rồi nhớ lại những ngày cùng khôn lớn.

Và khi bạn thấy mình sắp cao tiếng, sắp giận lâu, sắp buông bỏ…

Hãy lặng yên một chút, rồi hỏi trái tim mình:

“Liệu mình đang vì điều đúng… hay chỉ đang không chịu thua?”

………………………………………………………………………………………………………………………

GIỮ LẠI MỘT BƯỚC VỀ NHAU

Ruột thịt chẳng cần nhiều lý lẽ.
Chỉ cần nhìn lại tuổi thơ xưa.
Những ngày cùng lớn trong giông bão.
Chung mái hiên nghèo, sẻ nửa trưa.

Giận dữ đôi khi là tiếng gọi.
Của trái tim khô bởi tháng ngày.
Ai cũng từng sai trong khoảnh khắc.
Một lời chừa lại, đủ trời mây.

Trước khi cao giọng, xin dừng lại.
Lắng nghe lòng thật – có đang đau?
Hay chỉ vì “mình không chịu thua.”
Mà quên người đã bước cùng nhau?

Buông bản ngã, giữ người thân cận.
Mất nhau rồi chẳng dễ quay về.
Chữ “thương” đôi lúc nằm sau “nhịn.”
Chứ không trong những cuộc tranh hề.

…………………………………………………………………………………………………………………….,…

MÁU CÙNG MỘT DÒNG

Ruột thịt – máu cùng trong một mạch.
Sao có khi thành kẻ lạ nhau?
Từ bữa cơm chung, lời chào hỏi.
Cũng hóa ngại ngần đến nhói đau.

Thuở còn bé, cùng nhau chia sẻ.
Chia nhau nửa gói bánh trong chiều.
Mắt khóc, tay lau nhau vụng dại.
Đâu ngờ sau lớn, khó nói điều.

Một chút phân trần – thành khoảng cách.
Một lần im lặng – hóa sông sâu.
Tưởng rằng buông bỏ là tự tại.
Nào hay cô quạnh trái tim đau.

Có thể sai là người bên cạnh.
Nhưng chọn thứ tha – chính là ta.
Giữa trăm ngã rẽ đời nghiêng ngửa.
Giữ một bàn tay – vẫn là nhà.

Nếu mai sau chẳng còn dịp nói.
Xin cúi đầu dặn với tim riêng.
Thương nhau đã khó – xin đừng dễ.
Chia đôi máu thịt bởi đồng tiền.

……………………………………………………………………………………………………………….

GIỮ NHAU KHI CÒN CÓ THỂ

Cùng khôn lớn qua bao giông gió.
Sao dễ dàng lạc mất nhau rồi.
Ruột thịt chẳng mua bằng năm tháng.
Mà thương là giữ mỗi phút này.

Không ai chọn nơi mình sinh đến.
Nhưng ta chọn cách sống cùng nhau.
Một câu nhịn, đời thêm êm ấm.
Một lần quên, mất cả thâm sâu.

Có khi chỉ vì câu chưa nói.
Chuyện nhỏ rồi thành vết chia đôi.
Ngày giỗ mẹ ngồi riêng hai ngả.
Mà buồn lây đến cả chân trời.

Có thể đúng, nhưng người đã mất.
Ai còn đâu để đợi ta xin.
Thắng một lời – lặng im một kiếp.
Thì thôi đành – thua để giữ tình.

Nên giữ nhau khi còn có thể.
Gục ngã rồi, ai đỡ cho ai?
Một giọt máu – xin đừng rơi lạnh.
Trong lòng người – chỉ bởi hơn thua.

………………………………………………………………………………………………………………………

MÁU MỦ KHÔNG HỀ LẠ MẶT NHAU

Dẫu có lúc đời chia hai ngả.
Cũng xin đừng lạnh lẽo nhìn nhau.
Người dưng xa lạ còn thương mến.
Cớ sao máu mủ hóa nỗi đau?

Từng chén cơm chan cùng nước mắt.
Từng đêm chung chiếc gối đầu xưa.
Sao nay giọng nói thành gai sắc.
Chỉ vì tiền bạc, bởi hơn thua?

Cùng khôn lớn qua bao giông gió.
Sao dễ dàng lạc mất nhau rồi.
Chữ “thân” còn quý hơn bạc vàng.
Thắng một cuộc cãi, thua một kiếp.

Xin giữ lại điều thiêng liêng nhất.
Một chút nhường – chẳng phải thiệt nhiều.
Một câu ấm – đời bớt giá lạnh.
biết cúi đầu – để được thương yêu.

Tác Giả: Trần Minh Hồng


Leave a comment