BẢN NGÃ CON NGƯỜI
Trời mưa. Thành phố như rút nhỏ lại trong tiếng mưa rả rích suốt buổi chiều.
Ở góc quán cà phê vắng, ông lão ngồi đối diện một người đàn ông trẻ tuổi. Họ không quen nhau. Chỉ là hai con người lạc vào cùng một khoảnh khắc lặng lẽ.
Người đàn ông trẻ có đôi mắt sâu, đượm ưu tư. Anh nhấp ngụm cà phê, rồi đột nhiên hỏi:
– Ông ơi, có bao giờ ông thấy mình đang sống mà như chẳng phải mình không?
Ông lão nhìn anh, mỉm cười. Nụ cười như đã trải qua nhiều mùa gió sương.
– Cháu đang nói đến bản ngã, phải không?
– Bản ngã? – Người trẻ cau mày – Cháu chỉ thấy… đôi lúc mình làm điều mình không muốn, nói lời mình không tin, và sống như người khác mong đợi.
Ông lão gật đầu, ánh mắt nhìn ra làn mưa ngoài hiên.
– Bản ngã là cái bóng trung thực nhất của mỗi người, nhưng trớ trêu thay, người ta thường giấu nó đi. Người ta đội chiếc mặt nạ để được yêu, được chấp nhận, rồi quên mất mình trông như thế nào khi không đeo mặt nạ…
Người trẻ lặng im. Một giọt cà phê rơi xuống mặt bàn, loang ra như một vết thương nhỏ.
Ông lão tiếp lời:
– Khi còn trẻ, ông thường nghĩ bản ngã là cái gì đó cần kiểm soát. Nhưng đến một lúc, cháu sẽ thấy: Không phải bản ngã làm ta khổ, mà là ta không dám sống thật với nó. Ta sợ bị đánh giá, sợ không giống ai, sợ cả chính mình.
Người trẻ hỏi khẽ:
– Ông ơi! Vậy… sống thật là gì?
Ông lão mỉm cười và nói:
– Là chấp nhận mình có thể yếu đuối, ích kỷ, mâu thuẫn – và vẫn xứng đáng được thương yêu.
Là dám khóc khi đau, dám rời đi khi không còn thuộc về, dám lặng thinh giữa những ồn ào để nghe tiếng nói bên trong chính mình.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi. Nhưng hình như đã dịu hơn.
Người trẻ nhìn ông lão, rồi tự nhiên mỉm cười:
– Cảm ơn ông. Cháu nghĩ… cháu sẽ bắt đầu sống khác đi.
Ông lão đứng dậy, đội lại chiếc mũ nỉ cũ kỹ. Trước khi bước ra mưa, ông nói:
– Chỉ cần nhớ: Bản ngã không phải là kẻ thù. Nó là đứa trẻ bên trong mình – chỉ mong được lắng nghe.
Rồi ông đi. Cái bóng già nua khuất dần trong chiều mưa ướt lạnh.
Người trẻ ngồi lại, chạm tay vào ngực trái. Có một nhịp đập âm thầm, rất khẽ – như một tiếng gọi từ nơi sâu thẳm.

Hình Tác Giả: Trần Minh Hồng