TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MỘT MÙA HOA NỞ MUỘN

Anh gặp cô vào mùa xuân muộn năm anh ba mươi tuổi. Khi ấy, anh vừa từ Sài Gòn trở về quê sau một đổ vỡ.
Căn nhà cũ phủ rêu, mẹ già mất sớm, cha đi biển không về đã lâu.

Anh sống lặng lẽ, ngày làm vườn, đêm đọc sách, chỉ nói chuyện với con mèo tên Mực và cây hoa dại mọc ven giếng.

Cô là một cô giáo hợp đồng mới đến làng. Cô hay đi bộ qua vườn nhà anh mỗi sáng, luôn đội chiếc nón lá có quai tím.

Lần đầu họ trò chuyện là vì Mực chạy theo cô đòi ăn. Lần thứ hai là vì cơn mưa bất chợt, cô trú dưới mái hiên nhà anh.
Lần thứ ba, cô mang cho anh một chậu hoa sen đá nhỏ, cô nói:
— Em nghe người ta bảo, sen đá sống rất dai, nhưng nếu nở hoa thì không sống được lâu nữa.

— Vậy trồng làm gì? — Anh hỏi.

Cô cười và đáp:
— Vì đôi khi, người ta sống không phải để tồn tại, mà để nở hoa — dù chỉ một lần.

Từ đó, họ gần nhau. Không ai tỏ tình, không ai hứa hẹn. Nhưng sáng nào cô cũng đi qua vườn nhà anh, và tối nào anh cũng đặt thêm một chiếc ly bên ấm trà.

Một năm sau, cô được gọi về lại thành phố dạy học. Hợp đồng chỉ là tạm.
Cô đến chào anh, nói bằng giọng nhẹ hơn cả gió:
— Em đi nhé. Không biết khi nào lại gặp.
Anh chỉ gật đầu, đưa cho cô một túi vải. Bên trong là chậu sen đá đã bắt đầu nở hoa.
— Nó đang sắp tàn đấy — cô ngập ngừng.
—Anh biết. Nhưng nó đã từng nở hoa là đủ rồi.

Nhiều năm trôi qua. Vườn nhà anh vẫn xanh.
Mực đã chết. Giếng cạn nước. Nhưng mỗi sáng anh vẫn đặt hai ly trà. Không vì hy vọng cô quay lại, mà vì anh từng có một mùa hoa nở muộn. Và ký ức đó, như chính tình yêu – không cần dài, chỉ cần thật.

Một lần, có người hỏi:
— Anh có buồn không? Khi mọi thứ đều thay đổi, người cũng đi rồi.
Anh nhìn lên giàn hoa giấy nở rực trên mái hiên:
— Có buồn. Nhưng tôi không tiếc. Bởi vô thường dạy tôi một điều:
Tình yêu không phải để giữ, mà để biết ơn.

Hình Tác Giả: Trần Minh Hồng


Leave a comment